Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.

sẽ nhìn cô như thế nào, mà cô cũng không có mặt mũi về công ty nhìn đông đảo đồng nghiệp, nếu như bây giờ không nghĩ ra biện pháp giải quyết, vậy thật là để cho cô ta xem thường bản lãnh của cô mà!
Xoay người, cô cẩn thận suy nghĩ một chút, dưới tình huống không có biện pháp gì, cô cũng chỉ có thể là chết ngựa thì chọn ngựa sống trước mắt là được rồi!
Cái này thật khó, cho dù như thế nào cô đều phải lao theo, quay đầu vẻ mặt thành thật trợn mắt nhìn về phía Tương Tương, “Tương Tương em lập tức chạy về công ty đến phòng phó tổng cầm tài liệu! Mặc kệ kịp hay không, em đều phải quay về đây!”
“Nhưng mà, cách hội nghị còn không tới nửa giờ, làm sao có thể…” Tương Tương khổ sở nhìn cô, không rõ dụng ý của cô.
“không sao, bên kia Lý tổng chị sẽ cố kéo dài, em nhanh đi nhanh về! Chị sẽ chờ em ở phòng họp!” không tới phút cuối cùng, cô sẽ không buông tha!
“Được…” Nhìn ánh mắt kiên định của Úc Tử Ân, Tương Tương gật đầu một cái, xoay người nhanh chân chạy mất.
Hít một hơi thật sâu, cô nắm chặt tay, lạnh lùng liếc Diệp Tư Mẫn một cái, “Nếu Diệp phó luôn muốn xem kịch vui, vậy thì mời đến phòng hội nghị chờ đi!”
“Tôi xem các người làm sao dọn dẹp cục diện rối rắm này!” Khẽ hừ một tiếng, Diệp Tư Mẫn bước cao chân đẩy cửa phòng họp đi vào.
Bên phía hành lang, đột nhiên truyền đến âm thanh huyên náo, Úc Tử Ân theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy bóng dáng của người dẫn đầu bên kia đang đi tới, hơi sững sờ.
một nhóm nhân sĩ thương giới trong đó phần lớn là người ngoại quốc, hình như vừa mới họp xong trên mặt mỗi người còn treo nụ cười nhàn nhạt, sau đó không quên dùng tiếng anh lưu loát để trò chuyện với nhau.
cô không khỏi nhìn về phía người đàn ông dẫn đầu, một thân trang phục màu đen xám, áo sơ mi màu tím nhạt, cà vạt màu tím đậm, hơi thở trang trọng trầm ổn, khó nén sự ưu nhã của quý tộc, cổ áo bốn lá kim băng sáng chói, nụ cười ôn hòa, có thể nói là hào quang rực rỡ.






Kéo dài thời gian
Bước chân dừng một chút, sau khi Dịch Khiêm nói vài câu với mấy người ngoại quốc bên cạnh, thư ký Văn Khâm dẫn bọn họ đi về phía bên ngoài.
đi lên trước, anh an tĩnh nhìn cô, cười nhạt, vẫn cứ lạnh nhạt như vậy, “Úc tiểu thư.’
“Dịch thiếu, làm sao anh lại ở chỗ này?” Lại ở chỗ này gặp anh, cô cũng cảm thấy thật khéo.
Nhìn cổ áo của anh, cô chợt nhớ tới hôm lựa chọn bộ quần áo này, anh từng nói với cô là muốn tham gia một hội nghị quốc tế, nghĩ tới anh phải tới đây họp chắc
không sai.
“Anh… anh nói anh biết Tổng giám lý của YJO? Sao lại có thể khéo như vậy?” cô kinh ngạc nhìn anh, ánh mắt lưu ly lóe lên, giống như nhìn thấy cây cỏ cứu mạng
“Tôi đã đi tham gia mấy lần họp báo của công ty YJO, cùng với Lý Tổng của họ sớm quen biết”. trên thực tế, mấy đối tượng hợp tác dự án của Thụy Nhĩ lần này vẫn do anh bổ nhiệm,nhưng anh không ngờ Lam Mộ Duy lại chọn YJO để hợp tác.
Thực lực YJO anh biết, trong giới danh tiếng rất lớn, nhưng nếu Thụy Nhĩ có thể hợp tác cùng họ, tuần lễ thời trang mùa thu tất nhiên không thể quá kém, anh thật sự muốn xem một chút Thụy Nhĩ dưới sự quản lý của Lâm Cảnh Nguyệt Mộ Duy có thể làm nên những việc gì.
“Tôi nghĩ như vậy đi, đợi lát nữa tôi sẽ giúp cô giữ hắn, chờ các cô mang tài liệu đến đây lại đàm phán, cô xem như thế nào?”
Biện pháp như vậy đối với anh chỉ là hạ sách, nhưng hạ sách này vừa vặn giúp cô giải quyết vấn đề khẩn cấp, anh cũng không ngại lãng phí một chút thời gian, chỉ sợ cô vì chuyện này lại thêm phần cung kính với anh, đây cũng không phải hiện tượng tốt gì.
cô càng đối với anh cung kính, như vậy sẽ kéo tăng cự ly thân phận, sẽ khiến anh cảm thấy có vật ngăn cản giữa anh và cô, thế nào cũng không thể vượt qua
cô vốn là một đóa hồng trắng kiêu ngạo, anh thật sự không muốn nhìn thấy cô vì một số người mà có dáng vẻ cúi đầu
“Chuyện này…” Nhớ tới nhóm thân sĩ thương giới mới đi qua mình, cô có chút do dự “Anh có việc bận thì nên đi thôi! Tôi không thể để chuyện của mình làm trễ nãi thời gian của anh”
“Hội nghị đã xong rồi, thời gian còn lại là giải lao, bọn họ còn có Văn Khâm chăm sóc, tối nay tôi lộ mặt là được rồi, không cần lo lắng, sẽ không trễ nãi thời gian của tôi” Anh dịu dàng trấn an cô, giọng nói êm ái vang vọng trên không, rất dễ nghe.
“Vậy thì làm phiền anh rồi” Luôn phiền toái anh giúp một tay, thật ngại, vốn cô không cần phải chật vật trước mặt anh như vậy, không nghĩ tới vẫn cứ không thể không chật vật không chịu nổi
“Giữa chúng ta không cần phải khách khí như vậy” đang nói, anh quay đầu nhìn về phía hành lang, nhìn một cái liền thấy phụ tá của Tổng giám Lý quay đầu, sau khi nháy mắt với cô, liền bước đến phía trước người đàn ông mới đến.
“Lee, đã lâu không gặp!” Đối với ánh mắt kinh ngạc của người kia, Dịch Khiêm nhàn nhạt mở miệng chào hỏi.
Chợt nhìn rõ là anh, Lý Tổng giám ngẩn người, tiếp theo liền kinh hô một tiếng, dùng tiếng phổ thông không thành thạo chào hỏi Dịch Khiêm, “Dịch đã lâu không gặp! Trùng hợp như thế, sa