Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2396 lượt.
cười dịu dàng, đi lên trước, Lam Mộ Duy đưa đôi mắt sáng rực nhìn cô, “Ân Ân, làm sao em lại đến đây?”
Thấy Lam Mộ Duy đến gần, Diệp Tư Mẫn liền cảnh giác đưatay khoác lấy cánh tay của anh, kiêu ngạo tuyên bố chủ quyền.
Nhìn bộ dáng khẩn trương của cô, Úc Tử Ân khẽ cười một tiếng, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tôi đi đến mua ít đồ! sẽ không quấy rầy hai người đâu!”
nói qua cô quay đầu nhìn về phía một nhân viên phục vụ, “Phiền cô tính tiền cái khăn này giúp tôi, cảm ơn!”
“Mắt nhìn hàng của tiểu thư thật tốt, khăn của nhãn hiệu này số lượng chỉ có hạn, đây cũng là chiếc khăn cuối cùng rồi!” Nhân viên phục vụ vừa giải thích vừa cười lấy chiếc khăn đặt vào trong túi, lễ phép nói: “Có cần mua thêm thứ gì nữa không ạ?”
Gật đầu một cái, cô tự nhiên hiểu cái khăn tay của hãng này luôn được bán giới hạn, cô muôn mua nó là vì nó có một không hai.
“Tôi cần mua thêm một chút đồ cho quần áo, cô dẫn tôi đi xem một chút được không!”
“Vâng ạ, mời cô tới bên này!”
Nghiêng đầu nhìn hai người một cái, Úc Tử Ân trừng mắt, cũng không muốn nói nhiều lời, xoay người đuổi theo bước chân của nhân viên phục vụ.
Phía sau lưn truyền đến giọng nói mềm mại của Diệp Tư Mẫn: “Mộ Duy, anh xem thử xem cái khăn tay này như thế nào? Đặt trên người anh cũng không tệ, rất thích hợp xuất hiện trong sinh nhật của cậu nhỏ…”
“Ừ…” Nhìn theo bóng người đã đi xa, Lam Mộ Duy hững hờ đáp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người đang đứng cạnh quầy kính.
Tim của anh nhảy loạn, nhất thời khiến Diệp Tư Mẫn nổi giận, đưa tay qua kéo anh đến bên cạnh, xoay người ngăn trước mặt anh, “Mộ Duy! Rốt cuộc anh có nghe em nói gì hay không!”
Mùi nước hoa nồng nặc xông vào trong mũi Lam Mộ Duy, anh khẽ bừng tỉnh, nhìn cô gái nhỏ đang ngăn trước mặt mình, lưu luyến thu hồi tầm mắt, giữa hai lông mày xuất hiện vài tia không kiên nhẫn: “Em thích là tốt rồi, anh không có ý kiến gì!”
“Anh… Mộ Duy!” Diệp Tư Mẫn khẽ cắn răng, khống chế tâm tình, trên mặt rất nhanh khôi phục vẻ tươi cười, kéo cánh tay của anh, “Mộ Duy, anh nói xem, mình nên tặng cậu nhỏ quà gì?”
“Cậu nhỏ chẳng thiếu cái gì đâu, ta cứ tới dự là được.” Lạnh nhạt bỏ tay của cô ra, anh đi vào phòng thay đồ để đổi trang phục lại.
Diệp Tư Mẫn bị gạt tay xuống, đứng nguyên chỗ, hít một hơi thật sâu, áp chế sự ghen tị trong đáy lòng, quay đầu tức giận trừng mắt nhìn theo bóng dáng đang rời đi, móng tay sơn màu đỏ thẫm bấu vào da thịt.
Ranh giới cuối cùng
Hai tuần lễ chưa trở về nhà họ Đường, một cuộc điện thoại của ông cụ lại đem người gọi trở về.
Nhìn người đàn ông sáng sớm vẻ mặt vẫn chờ ở phòng khách không đi, Úc Tử Ân có chút im lặng, quay đầu nhìn về phía bữa ăn sáng trên bàn ăn người khác mua về, là ở cửa hàng ăn sáng cô thích kia, hơn nữa tối ngày hôm qua cô ở phòng thiết kế bận rộn một đêm thật là làm đến không ăn, giờ phút này càng thêm đói bụng đến mức nhìn không rõ đường rồi.
"Ăn chậm một chút! Anh cũng sẽ không giành với em!" Chuyển sữa đậu nành sang một bên, Đường Minh Lân nhìn lên cô gái trước mặt như quỷ chết đói đầu thai, bất đắc dĩ lắc đầu, trên gương mặt tuấn tú vẻ mặt dịu dàng trước đây không có, "Hôm nay chúng ta có thể không cần trở về sớm như vậy, tránh cho lại bị mắng."
"Mắng cái gì? Tôi gần đây lại không làm chuyện gì thực có lỗi với nhà họ Đường, không phải là muốn ly hôn với anh sao?"
Bị cô chặn lời như vậy, Đường Minh Lân nhất thời không có khẩu vị, sửng sốt áp chế tâm tình của mình, "Bà xã, hai ta có thể không nói chuyện ly hôn không?"
Bên sofa, Úc Tử Ân dừng bước chân lại, lễ phép mở miệng: "Ba mẹ, anh cả, chị hai."
"Ừ, trở về." Trên ghế sa lon vị trí chủ đạo, Đường Chính Phong gật đầu một cái, coi như là đáp lại.
Thấy Đường Minh Sâm, Đường Minh Lân cười cười, rõ ràng có chút ngoài ý muốn, "Anh, làm sao anh trở lại!"
"Bộ đội nghỉ phép, tôi trở về gặp chú." Đường MinhSâm một thân mặc thường phục màu xanh, thân là quân nhân trời sinh khí thế nghiêm nghị, kiêu ngạo uy nghiêm, mọi hành động tuyệt đối mang theo khí thế quân nhân.
Quay đầu, nhìn anh nhìn về phía Úc Tử Ân Đường bên cạnh Minh Lân, chậm rãi đứng lên, "Ân Ân, đến phòng sách một lát, tôi có lời muốn nói với cô."
"Vâng!" Gật đầu một cái, Úc Tử Ân nhìn Đường Minh Lân một cái, xoay người đi theo Đường MinhSâm bước chân lên lầu, giảm đi vài ánh mắt của mấy người phụ nữ trong phòng khách.
Cô cũng không hiểu, tại sao phụ nữ nhà họ Đường, phụ nữ có liên quan đến nhà họ Đường, làm sao đều không thích cô, cô cứ làm người ta ghét như vậy sao?
Lắc đầu, cô ném cái này vấn đề ra sau ót, đi vào phòng sách của Đường Minh Sâm.
Phòng sách này cô vẫn là lần đầu tiên tới, bình thường phần lớn thời gian Đường Minh Sâm đều không ở nhà, cô và Đường Minh Lân kết hôn lâu như vậy, chỉ là cũng mới gặp một lần, cộng thêm lần này là lần thứ hai, không tính là thân thiết, anh đột nhiên nói có lời gì muốn nói với bản thân, thật ra khiến cô cảm thấy ngoài ý muốn.
"Ngồi!" Nghiêng người sang, Đường Minh Sâm ngồi vào