Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú
Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2394 lượt.
ôi cái gì cả, như vậy khiến cho cô sống rất mệt mỏi, có biết hay không?”
Đem tất cả mọi chuyện tính rõ ràng như vậy, cố chấp không chịu để cho người khác tiến vào thế giới của cô, mặt dù anh thấy rõ vẻ nguỵ trang của cô, nhưng anh cũng cảm thấy đau lòng.
“Em biết rõ……” Tâm tư của cô đã bị người ta nhìn thấy, cô có chút xấu hổ đứng tại chỗ, không biết làm cách nào để thoát: “Gian phòng trên lầu hai, phòng cuối cùng, anh nghỉ ngơi trước đi! Em rửa bát đĩa xong cũng đi nghỉ, ngày mai mới tính tiếp.”
“Được, ngủ ngon!” Nhìn thấu tâm tư của cô, anh cũng không nói nhiều, gật đầu một cái.
“Ngủ ngon!”
Ngồi ở trong phòng làm việc, Úc Tử Ân cẩn thận liếc nhìn tư liệu do Tiểu Mễ và Tiểu Toa điều tra được, những năm qua Lâm Quân Dao ra nước ngoài du học, cũng không có vấn đề gì lạ, nhưng có chút chi tiết trong tài liệu không cặn kẽ, nhất là đoạn thời gian trước khi cô trở về nước, cứ bay qua Anh Quốc rồi lại bay qua Thái, có thể nói là đi khá nhiều nước
Phí chi tiêu trên thẻ ngân hàng cũng không thấp, hơn sáu triệu, số tiền kia cũng không phải do ba của Lâm Quân Dao gửi vào, rất dễ nhận thấy số tiền kia không rõ lai lịch.
Hơn nữa, việc đêm hôm đó, giá của một trăm gram Hải Lạc Nhân (Heroin) cũng không thấp, muốn thu nó vào tay cũng không phải là chuyện dễ dàng, ở những quầy bar, nó được xem là ma túy, nên cũng không thể lập tức có nhiều như thế.
Tiểu Toa ngẩng đầu khỏi laptop, nâng cặp mắt kính lên: "Lão đại, có phải cô đang hoài nghi gì đó không, quả thật cái người tên Lâm Quân Dao này không phải là người bình thường, tài khoản trong ngân hàng của cô ta có vài khoản ra vào không rõ, tôi đã điều tra, số tiền này đều được gửi vào từ một tài khoản quốc tế, không phải Trung Quốc."
"Lão đại, cô nói xem có phải là cô ta tham gia một tổ chức thần bí nào đó không?! Tôi thấy dáng vẻ của cô ta rất nhu nhược, không giống như người dính tới những thứ đó"
Nghe câu trả lời đơn thuần của Tiểu Mễ, Úc Tử Ân khẽ cười một tiếng, "Vậy cũng chưa chắc, cô đã gặp qua tên trộm nào mà trên ót nó viết ba chữ ‘tôi là trộm’ rồi sao? Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, cẩn thận một chút là được!"
Tiểu Mễ gật đầu một cái, hỏi lại: "Vậy chúng ta có tiếp tục điều tra không?"
"Dĩ nhiên! Chỉ là nên hành động cẩn thận một chút, tránh đưa tới hoài nghi! Bây giờ cô ta đang ở tại lãnh thổ Trung Quốc, chắc hẳn không dám làm loạn, chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút, tránh cho cô ta theo dõi ngược lại."
"Ừ, tôi biết rồi!"
Sau khi nói chuyện xong, Tiểu Toa lấy số vải được yêu cầu đưa lên lầu, một sấp vải nhung dày được đặt trên bàn, "Lão đại, thứ cô muốn đã có rồi ạ! Về vải màu xanh lam được làm bằng nhung tơ tổng hợp, chúng tôi đã tìm khắp thành phố C rồi mà chỉ có nhiêu đây thôi, nếu như không đủ, có thể phải đi qua thành phố khác kiếm hàng. Nếu như không đủ, xin cô thông báo với tôi trước vài ngày."
"Được, tôi biết rồi" Úc Tử Ân ngẩng đầu lên, cô nhìn bộ quần áo được thiết kế tỉ mỉ theo mô hình 3D chi tiết nên nhìn đẹp hơn nhiều khi vẻ bằng bút đơn giản.
In ra sẽ làm cho tỉ lệ hình ảnh giảm sút, cô đứng dậy cầm lấy chìa khóa trên bàn, "Tôi đi ra ngoài mua đồ một chút, hai người làm xong việc rồi về sớm nhé, nhớ khóa cửa!"
"Cảm ơn Lão đại ạ, cô nhớ lái xe cẩn thận đó! Kỹ thuật lái xe của cô còn chưa ổn đâu…” Tiểu Mễ ngẩng đầu lên, nhìn bộ dạng vội vã đi ra ngoài của cô, đưa đôi mắt khó hiểu nhìn Tiểu Toa đang đứng phía sau.“Chị, tại sao em cứ có cảm giác, thời gian này, lão đại có gì đó khác lạ?”
“Cái gì lạ, em mới không bình thường đó!”đang bề bận rộn, Tiếu Toa quay đầu liếc cô một cái.
“Chị xem thử đi, bộ quần áo này không phải là mẫu thiết kế nam sao! Em làm việc chung với lão đại đã lâu rồi, vẫn chưa thấy cô ấy thiết kế quần áo nam? Hơn nữa còn thiết kế riêng! Thêm nữa chất liệu vải này rất khó kiếm, vô cùng mờ ám ạ!”
“Cho dù có mờ ám đi chăng nữa, đó cũng là chuyện riêng của lão đại, em hỏi nhiều như vậy làm cái gì!Làm việc đi!”
“Biết biết!thật không thú vị gì cả!”Vì không tìm được một người chị em có thể trò chuyện cùng, Tiểu Mễ thở dài, ngoan ngoãn ngồi vào bàn làm việc.
Vì tìm khăn tay và khuy nút phối hợp với áo, Úc Tử Ân đã lái xe khắp các khu bán đồ nổi tiếng.
Bình thường cô không thiết kế nhiều quần áo nam, nên cũng lái xe đến khu chuyên bán thời trang nam một chút để tìm cảm hứng thiết kế nhưng điều để cho cô không ngờ nhất là, cô vừa chọn trúng một chiếc khăn tay, sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói của một cô gái, “Phiền cô đưa cho tôi xem một chút!”
Giọng nói này rất quen thuộc, Úc Tử Ân khẽ vặn lông mày, chậm rãi xoay người lại, nhìn Diệp Tư Mẫn đang đứng sau mình, một lúc lâu mới mở miệng chào hỏi, “Phó tổng giám đốc Diệp!”
không ngờ lại gặp nhau ở chỗ này, Diệp Tư Mẫn lạnh lùng nhíu mày, khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt vô cùng khó ưa, kiêu ngạo nhìn cô, “Làm thế nào lại trùng hợp như vậy! Chẳng lẽ cô theo chân tôi tới đây sao!”
Nghe được lời của cô, Lam Mộ Duy đang đứng cách đó không xa liền ngẩng đầu lên, vừa thấy cô, trên gương mặt anh tuấn lấp tức nở ra nụ