Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một
Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
ay liền tận lực không nên nhúng tay, liên lụy đến mấy đại án quốc tế (vụ án quốc tế), đối với cô mà nói có chút nguy hiểm, chính cô phải cẩn thận!"
"Em hiểu biết rõ, em sẽ cẩn thận! Cám ơn anh cả!" Đứng lên, cô không dừng lại thêm, "Chính anh cũng cẩn thận, có gì cần giúp một tay, xin cứ mở miệng!"
"Được!" Gật đầu một cái, Đường Minh Sâm cũng không khách khí với cô.
Từ phòng sách ra ngoài, Úc Tử Ân mới vừa ngẩng đầu, nhìn một cái liền thấy bóng dáng chờ ở trên hành lang, thấy cô ra ngoài, Đường Minh Lân vội đi tới, khẩn trương nhìn cô, lại phát hiện sắc mặt cô có chút không tốt, vội vàng hỏi: "Anh cả không có nói gì với em chứ?"
"Không nói gì, liền hỏi tình trạng của anh gần đây một chút mà thôi." Hất tay của anh ra, cô tránh né ánh mắt của anh, xoay người trở về phòng ngủ.
Theo sau đi vào, Đường Minh Lân nhìn cô, suy nghĩ cẩn thận một chút, cảm thấy hình như nên giải thích với cô một chút Thương Uyển Nhu và Lâm Quân Dao tại sao ở nhà, nhưng lời nói đến khóe miệng, lại không biết làm như thế nào mở miệng, giấu đầu hở đuôi ngược lại sẽ khiến cho cô cảm thấy dối trá.
"Tôi nói, hôm nay trong nhà thật là đủ náo nhiệt nha! Thí sinh làm con dâu phù hợp trong suy nghĩ của mẹ tất cả đều gọi trở về rồi, đây là tính toán để cho anh cưới một người đây?"
"Anh không biết họ có ở nhà, không liên quan với anh!" Anh đúng là không biết họ cũng ở nhà họ Đường này, nếu không anh sẽ không mang theo cô trở về.
"Chuyện này nếu đổi lại ở thời cổ đại, người đàn ông tam thê tứ thiếp không có gì ngạc nhiên, anh có đem hai người phụ nữ trong phòng khách kia cũng cưới về nhà tôi đều không có ý kiến, ngược lại càng có thể biểu hiện tôi đây là một người rộng lượng và tha thứ. Chỉ là hôm nay anh cả chị hai đều ở đây, mẹ làm mất mặt mũi của tôi như vậy liền có chút quá!"
"Bà xã, em hẳn là ở đây không sống được, chúng ta hiện tại liền đi thôi? Tránh cho em lại phải xem sắc mặt bọn họ."
Mới nghe đến anh nói như vậy, Úc Tử Ân ngẩn người, ngược lại cảm thấy ngạc nhiên, khẽ cười một tiếng, "Trước đây họ ở nhà, anh đều hận không được làm tôi khó khăn xuống đài cười nhạo tôi, hôm nay làm sao sẽ mở lòng từ bi quan tâm đến tâm tình của tôi rồi hả ?"
"Em là vợ anh, anh không thể quan tâm em sao?" Bị cô lạnh lùng giễu cợt đáp lại, Đường Minh Lân đột nhiên cảm thấy tâm có chút lạnh.
"Đây hình như cũng không là vấn đề quan tâm chứ?" Đi lên trước, cô hài hước nhìn anh, giơ tay lên cợt nhả nâng cằm của anh lên, "Đường Tam thiếu, sẽ không là yêu nên coi trọng tôi đi?"
Bị cô nhạo báng như vậy, sắc mặt Đường Minh Lân cứng đờ, kéo tay của cô ra, quay đầu tránh né ánh mắt của cô, "Em là vợ tôi, giữa hai vợ chồng nói yêu cũng không kỳ quái!"
"Thật sao? Nhưng lúc trước người nào nói với tôi người nào yêu người kia trước liền thua? Nếu thua trò chơi liền kết thúc, người thắng làm vua, người thua cút đi! Cái người này coi như là đồng ý ly hôn với tôi sao?"
Quanh đi quẩn lại, đề tài lại trở lại trên vấn đề ly hôn, Đường Minh Lân quay đầu không vui lườm cô một cái, bỗng chốc đưa tay, một tay đem cô gái nhỏ khiêu khích trước mặt kéo đi tới đây: "Ly hôn ly hôn! Em bây giờ suy nghĩ đầy trong đầu chính là ly hôn với anh sao? Ly hôn xong đầu tiên chạy đến trong ngực của Lam Mộ Duy sao? Em cứ không thể chờ đợi như vậy sao?"
"Chuyện này không có liên quan với Lam Mộ Duy, anh đừng đem bực tức đổ lên trên người người khác. Đây là nhà họ Đường, tôi không muốn cãi nhau với anh!" Nói xong, cô lạnh lùng đẩy tay của anh ra, xoay người đi tới bên cửa sổ, đưa lưng về phía anh che giấu cảm xúc cuồn cuộn trong ngực.
Nhìn cô, Đường Minh Lân khẽ hừ một tiếng, xoay người sập cửa bỏ đi.
——《 quân môn cưng chiều cưới 》——
Cũng không biết thời điểm Thương Uyển Nhu và Lâm Quân Dao ở nhà họ Đường bị bà Đường cho uống mê hồn dược gì, ba ngày hai bữa hai người thay phiên hẹn gặp mặ với cô, Úc Tử Ân phiền chết đi được.
Vì giải quyết triệt để vấn đề, cô định đem hai người cùng hẹn đến một chỗ nói rõ ràng.
Lâm Quân Dao và Thương Uyển Nhu một trước một sau bước vào quán cà phê, nhìn bóng dáng đang ngồi bên cạnh cửa sổ, lắc mông đi tới.
Nghe được tiếng bước chân, Úc Tử Ân xoay đầu lại, nhàn nhạt nhìn thoáng qua các cô, cằm giật giật, "Mời ngồi!"
"Hai vị gấp đem tôi hẹn ra như vậy, là có chuyện gì phải nói sao? Nếu như là vậy, vậy thì nói xong một lần đi! Tôi tương đối bận rộn, không có thời gian." Hai người vừa mới ngồi xuống, Úc Tử Ân liền đi thẳng vào vấn đề.
"Chúng tôi vì cái gì mà đến cô hẳn là rõ ràng so với bất kỳ ai khác, cô có điều kiện gì liền nói ra đi!" Lâm Quân Dao ngước mắt nhìn cô, gương mặt tự tin.
Tự tin của cô ta thật ra khiến Úc Tử Ân bội phục, chỉ là so sánh với Thương Uyển Nhu trầm ổn, cô ta còn thiếu vài phần cơ trí, nếu bàn về tâm kế, Thương Uyển Nhu cũng không phải như Lâm Quân Dao.
Cả hai đều không phải là hiền lành, cô lập tức trêu chọc cả hai, cô không khỏi cảm thán, phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ?
"Tôi không có điều kiện gì, hai cô không phải là muốn khiến cho tôi và Đường Minh Lân ly hôn, chỉ