Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2406 lượt.

ôn nhân của anh là chuyện của chính bản thân anh, không cần bọn họ phải nắm trong tay mọi việc, vậy mà hôm nay, cũng là bởi vì có mẹ tham gia, lại dẫn đến tình cảnh như vậy.
Tất cả mọi nỗ lực muốn vãn hồi của anh, hôm nay sợ rằng. . . . . .
"Ầm ĩ gì thế! Nơi này là bệnh viện, không biết giữ yên lặng sao? !" Y tá đi ngang qua nhìn thấy, lớn tiếng chen vào nói.
Không khí trong nháy mắt trở nên lúng túng mà lạnh lẽo ——
Chậm rãi đứng thẳng người dậy, Úc Tử Ân hài hước ngẩng đầu lên, lôi kéo ống tay áo của Đường Minh Lân, mệt mỏi mở miệng: "Đừng làm ồn! Chuyện lần này như thế nào, các người cứ đi hỏi cảnh sát đi! Nếu như đúng là tôi là người gây ra họa, tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn, đền mạng cũng được, nhưng nếu như không phải, tối thiểu tiền thuốc thang tôi có thể bồi thường."
Quay đầu, cô xoay người về phía cảnh sát, lấy ra tấm danh thiếp trong giỏ xách đưa cho họ, "Đây là danh thiếp và chứng minh nhân dân của tôi, sự cố lần này nếu là do lỗi của tôi gây ra thì tôi sẽ phụ trách hoàn toàn, nhưng cũng xin các anh điều tra công bằng, không nên đổ hết mọi tội danh lên người tôi, tôi sẽ coi đó là sự trả thù, và tôi cũng sẽ không vì một cô gái mà bồi thường bằng tánh mạng của mình, làm phiền các anh rồi !"
"Được, chúng tôi sẽ xử lý công bằng! Sự cố xảy ra lần này tôi đã cho người đi lấy băng giám sát, có tin tức gì tôi sẽ điện thoại cho cô!" Nam cảnh sát nhìn cô một cái, cô gái yếu đuối mà kiên cường này, khiến cho người khác đồng tình mà cũng làm cho người ta đau lòng.
Gật đầu một cái, Úc Tử Ân quay đầu nhìn về phía Đường Minh Lân, "Chuyện ly hôn tốt nhất anh nên suy tính đi! Vẫn là câu nói kia, cái gì của nhà họ Đương tôi cũng không thèm, chỉ cần anh đem cổ phần của công ty Bảo Úc trả lại cho tôi là được! Nếu như anh không muốn trả, tôi chỉ có thể thông qua luật pháp để lấy về, hoặc là tôi dùng tiền mua lại tất cả cổ phần đó cũng có thể."
Hít một hơi thật sâu, cô chịu đựng cơn đau ở ngực, quay đầu nhìn ánh mắt ẩn nhẫn của Đường Minh Lân, khổ sở mở miệng: "Tôi cho anh ba ngày say nghĩ, ba ngày sau nếu như anh không tới lấy giấy thỏa thuận li hôn, tôi sẽ bảo người đem qua cho anh, anh chỉ cần ký tên là được rồi."
"Bà xã, em đang nói gì vậy! Đến nước này rồi, em có thể không cần nói chuyện này ra không được sao?" Nhìn vẻ mặt tái nhợt của cô, đột nhiên Đường Minh Lân lại có một loại cảm giác bất lực, vết thương ở ngực từ từ mở rộng ra.
Cô ấy chưa bao giờ dùng cái giọng bình thản như vậy nói chuyện với anh, sự bình tĩnh này khiến cho anh hít thở không thông.
Anh và cô gần nhau như vậy, nhưng sao anh lại cảm giác được, có một món đồ gì đó đang dần dần đi xa, dù cho anh có làm như thế nào cũng sẽ không bao giờ bắt lại được.
Quay đầu, cô nhìn Cố Tố Lan đứng đối diện, người phụ nữ này chưa bao giờ chấp nhận mình, cô cười nhạt một tiếng, giống như trở lại với vẻ bình thường, gió nhẹ nước chảy: "Rời khỏi con trai của bà, có lẽ đây là điều bà muốn nhìn thấy nhất, không lâu nữa bà sẽ thỏa mãn. Cái này coi như người con dâu này, đưa cho mẹ chồng món quà tặng cuối cùng."
Chậm rãi tách khỏi tay của Đường Minh Lân, cô ngước mắt nhìn anh một cái, trong đôi mắt kia tràn đầy ẩn nhẫn nhưng chưa bao giờ có đau đớn, đó là một chỗ xa lạ, nhưng cũng đã còn quan hệ gì với cô nữa rồi.
Từ đầu đến cuối, cô cũng chưa từng hy vọng bất kỳ người nào nhà họ Đường thương tiếc mình, bao gồm Đường Minh Lân, cũng giống vậy.
"Hi vọng tốt nhất anh nên suy tính lời nói của tôi!" Quay đầu, cô xoay người thả bước chân nặng nề rời đi.
Sau lưng, Đường Minh Lân khổ sở thấp tiếng gọi: "Ân Ân. . . . . ."
Nhìn cô càng lúc càng đi khuất tầm mắt mình, anh mơ hồ cảm thấy được, lần này, giống như anh đã không thể giữ được cô nữa rồi.
——《 quân môn sủng hôn》——
Mới vừa đi ra khỏi bệnh viện, Úc Tử Ân ngước mắt nhìn xe cộ trên đường, vô lực dựa vào cái cây bên cạnh, vết thương trên nhực càng ngày càng nặng, ho khan một hồi, máu đỏ tươi từ trong cổ họng trào lên!
Tầm mắt mờ mịt, hình như cô thấy được Tiểu Mễ và Tiểu Toa đang chạy về phía cô, rồi sau đó bản thân rơi vào trong bóng tối.
Lúc nhận được điện thoại, Úc Bảo Sơn đang cùng Dịch Khiêm và mấy kỹ sư đi thị sát đo lường ở tây thành, hai công ty hợp tác không có bất kỳ tà niệm nào với mảnh đất tây thành này, điều này làm cho Úc Bảo Sơn vui mừng đến vài ngày không thể nhắm mắt, đối với người đàn ông Dịch Khiêm này ông chỉ có thể nói là tán thưởng thêm mà thôi.
Nhận được điện thoại của tiểu Toa, rõ ràng là lúc đó Úc Bảo Sơn có chút ngoài ý muốn, nhưng khi nghe được đầu kia người ta nói nguyên nhân, ông lão thô tục rốt cuộc cũng không thể khống chế được âm thanh của mình nữa mà rống to: "Cái gì? ! Ân Ân bị thương? Ở bệnh viện nào? ! Được. . . . . . Tôi lập tức tới đây!"
Nghe được Úc Tử Ân bị thương, Dịch Khiêm đột ngột ngẩng mặt lên từ trên bản đồ, ngước mắt nhìn về phía Úc Bảo Sơn đang vội vàng đi về phía mình: "Sao vậy? Ân Ân đã xảy ra chuyện?"
"Nói là vào bệnh viện, nhưng chưa rõ là xảy ra chuyện gì! Tổng giám đốc Dịch, thật xin lỗi, tôi phải


pacman, rainbows, and roller s