Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.

người đi đến cầm lên điện thoại, nhìn dãy số trên máy, nhấn phím nghe, “Noãn Noãn?”
“ Tiểu Ngũ à! Thứ bảy là sinh nhật người đó, cháu đây đã tổ chức party cho người rồi! Người không thể cự tuyệt đâu…cháu sẽ rất đau lòng !” Bên đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói kích động của Noãn Noãn, giống như không thể chờ đợi muốn vọt tới trước mặt anh.
“Có thể, nhưng tiền đâu mà cháu tổ chức party cho ta chứ? Từ tiền tiêu vặt hàng tháng của cháu sao?” Người này nửa cười nhạo nửa đùa chọc cô, vừa mở miệng đã đâm vào chỗ đau của cô rồi, khiến cho cô nhóc bên kia kêu la oai oái.
“Ai nha, Tiểu Ngũ, sao người có thể vậy chứ! Đây chính là sinh nhất người mà, tại sao lại biến thành người bóc lột vậy! Qủa nhiên lời của các cụ đều là chân lý, giai cấp tư sản cùng nhân dân lao động luôn đối lập!”
“Nếu giai cấp tư sản như ta đây đối lập với cháu, vậy tiền tiêu vặt mỗi tháng của cháu có cần thiết phải phát đúng hạn không?”
“Có có có, cái này có thể có!” liên quan đến vấn đề tiền tiêu vặt của mình, quyết không thể mơ hồ, cô nhóc vội vàng mở miệng, “Nếu cháu không có tiền alfm sao tổ chức tiệc mừng cho người chứ!”
“Sinh nhật ta là chuyện nhỏ, tùy tiện tổ chức một chút là được rồi, không cần nhọc công tốn kém, nếu như cháu muốn tới đây chúc mừng cùng ta, cháu tới là tốt rồi.”
“Vậy cũng tốt, Cháu muốn xin nghỉ để tới , người đừng ngăn cản cháu nha!”
“Tùy cháu, nếu thành tích thi không tốt, trừ 2 tháng tiền tiêu.” Giọng nói lành lạnh bên này điện thoại giống như đnag dội trực tiếp một gàu nước lạnh vào cô nhóc bên kia.
“Nhà tư bản đúng là hung ác, mọi lúc đều nghĩ đến bóc lột nhân dân lao động! Cháu biết rồi, cháu sẽ nỗ lực! Cứ như vậy, bb!” đầu bên kia có người không bình tĩnh cúp điện thoại.
Bỏ xuống điện thoại, anh chợt nhớ tới ngày đó nhìn trên thẻ căn cước, theo bản năng nhìn vào ngày tháng trên điện thoại, không ngờ phát hiện, cô ấy lại cùng anh có chung ngày sinh nhật.
Sự phát hiện này khiến anh sửng sốt chốc lát, bừng tỉnh, anh không chút do dự cầm lấy áo khoát trên ghế dựa, xoay người đi ra khỏi phòng làm việc.
“Boss!?” Văn Khâm đứng bên ngoài đang định gõ cửa, nhìn bóng dáng từ bên trong đi ra, hơi sững sờ, “ Ngài đây là muốn đi ra ngoài?”
“Ừ, tôi ra ngoài một chuyến! Có chuyện gì anh gọi điện thoại cho tôi!”
“Nhưng lát nữa Ngài phải chủ trì hội nghị ra mắt nhãn hiệu của Thụy Nhĩ…”
Dừng một chút, Dịch Khiêm chợt nhớ tới bản thân còn có một hội nghị muốn tham dự, nhưng lại không thể khống chế được bước chân của mình, “Đem hội nghị hoãn đến xế chiều, những việc khác đợi tôi trở lại rồi nói!”
“Vâng…” Nhìn bóng dáng vội vã rời đi, Văn Khâm thở dài có chút không biết làm sao, quay người đến phòng thư ký truyền đạt mệnh lệnh.
Hắn dường như đã rất lâu không thấy boss khẩn trương như vậy rồi, đây là chuyện gì vậy nhỉ, lại có thể khiến boss đem hội nghị quan trọng như vậy hoãn lại, thật sự khiến hắn cảm thấy không thể tin được.






Người đáng thương cũng có chỗ đáng hận
Sáng sớm bị người mất hồn kéo đi uống rượu giải sầu từ trong ổ, gương mặt Thượng Quan Triệt u ám chạy tới phòng, nhìn một người đàn ông muốn mở miệng uống rượu, cúi đầu liếc nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, bảy giờ sáng, sáng sớm đã xướng tuồng gì đây!
"Tôi nói này Đường Tam, sẽ không là buổi tối ngày hôm qua bị chị dâu đuổi ra khỏi cửa chứ, cả đêm ở chỗ này uống rượu giải sầu?" Đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, Thượng Quan Triệt nhìn người đàn ông đối diện có ánh mắt mông lung, tầm mắt rơi vào một đống tàn thuốc trên bàn, mơ hồ hiểu ra cái gì, khẽ thở dài: "Sớm biết như thế sao lúc trước còn làm vậy! Nếu để cho bọn họ biết anh vì một người phụ nữ mà luân lạc thành bộ dáng này, chỉ sợ bị người ta chê cười!"
"Tôi định ly hôn với cô ấy." Có lẽ, đây là thứ duy nhất anh có thể thành toàn cho cô.
Thượng Quan nói không sai, không ai quy định chồng trước không thể đuổi ngược theo vợ trước, tối thiểu ly hôn xong, anh còn có cơ hội bắt đầu cuộc sống lần nữa.
Thay vì cứ kéo hành hạ lẫn nhau, còn không bằng hiện tại thả tự do cho cô, thời điểm cô không hận anh, anh vẫn còn có cơ hội.
Nhìn bộ dáng mệt mỏi kia, Thượng Quan Triệt lắc đầu bất đắc dĩ, đứng dậy đuổi theo.
——《》——
Ra đến trước bệnh viện, Úc Tử Ân đi một mình gặp Thương Uyển Nhu, nhìn người phụ nữ trên giường bệnh treo ngược chân sắc mặt tái nhợt, cô đột nhiên cảm thấy cô ấy có chút đáng thương.
Nhưng người đáng thương cũng có chỗ đáng hận.
Thương Uyển Nhu đột nhiên lái xe đâm mình, nhưng nếu chỉ vì vẫn còn tình cảm với Đường Minh Lân, còn nếu mượn dao giết người thì cô ta thật đáng thương.
Thấy cô đi vào, Thương Uyển Nhu ngẩn người, đặt sách trong tay xuống, cảnh giác nhìn cô.
"Đừng quá khẩn trương, nơi này là bệnh viện, tôi sẽ không làm vì cô đâu! Mặc dù cô lái xe đâm tôi, nhưng cô cũng gặp phải báo ứng. Chẳng qua là cô dùng khổ nhục kế hơi quá, mình bị tội không nói, còn tiện nghi cho người khác! Cô ở trong bệnh viện cũng phải mười ngày nửa tháng, ngườ