Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.
mắt vốn mang theo vui vẻ, bộc phát lạnh lẽo, "Hiện tại giá thị trường của cổ phiếu Bảo Úc tối thiểu là tám trăm vạn đến mười triệu, bà xã, em có nhiều tiền như vậy à?"
"Cho dù tôi có táng gia bại sản cũng phải mua Bảo Úc về!" Nếu không một khi Bảo Úc vẫn còn bị anh ta nắm trong tay, tương lai nếu anh ta nổi lên lòng riêng, dùng mọi thủ đoạn thâu tóm Bảo Úc, cha già như vậy rồi mà tâm huyết cả đời cũng bị mất.
"Táng gia bại sản? Bà xã, em có thể có bao nhiêu tiền riêng mua được nhiều cổ phần như vậy? Dù là vay ngân hàng, chỉ sợ lập tức vay cũng không được nhiều như vậy nhỉ? Lãi mẹ đẻ lãi con, tính thế nào? Không bằng. . . . . ." Chau chau mày, anh trầm giọng đầu độc.
"Thế nào? ! Anh muốn bảo tôi là đừng ly hôn phải không? Nói cho anh biết, không thể nào!"
"Anh định nói, chi bằng em mượn anh, không kỳ hạn không lợi tức, tiền em có thể trả từ từ, em cảm thấy thế nào?" Không phải anh ta hèn hạ vô sỉ, mà là trừ cái này ra, anh ta không có thứ gì có thể giữ được cô ở bên người.
Điều kiện của cô cũng không kém, còn có Lam Mộ Duy còn chưa kết hôn, ong mật vây lượn ở bên người cô không phải ít, mà cô vẫn ghét sự hiện hữu của anh ta, sau khi ly hôn, anh ta cũng không nắm chắc còn có thể dẫn cô trở lại.
Suốt mười mấy năm qua, đây là một lần duy nhất anh ta không có lòng tự tin vào mình.
"Với anh, vay tiền trả lại cho anh? Đường Minh Lân, bầu trời sẽ không rớt bánh nhân, anh cho rằng tôi ngu như thế hả?" Khẽ hừ một tiếng, cô lạnh lùng mở miệng: "Tôi sẽ trả cho anh theo giá thị trường để mua cổ phần Bảo Úc, anh hãy chờ xem! Tôi sẽ đem tiền đưa đến trước mặt anh!"
"Em. . . . . ." Không đợi anh ta nói xong, người đầu kia đã cúp điện thoại, một hơi ngăn ở cổ họng, ẩn nhẫn lửa giận, giơ tay ném điện thoại di động từ trên lầu ra ngoài.
Hình như là chưa hết giận, anh ta hừ lạnh một tiếng xoay người, lơ đãng thấy Lâm Quân Dao đứng phía sau, sửng sốt chốc lát, tính khí thiếu gia nổi lên, anh ta cũng lười để ý tới cô ta, xoay người đi tới thư phòng.
Trong không khí loáng thoáng còn tràn ngập mùi thuốc súng, Lâm Quân Dao xoay người nhìn bóng dáng đóng sập cửa, ngực tràn ngập đau thương.
Đây hình như là lần đầu tiên, trong mắt anh không thấy sự tồn tại của cô ta, đây là người đàn ông cô ta luôn yêu nhiều năm, hôm nay suy nghĩ trong đầu đều là người phụ nữ Úc Tử Ân không thương anh ta!
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ sáng rỡ và ấm áp, mà cô ta lại cảm thấy quanh thân rét lạnh, một dòng ghen tỵ vọt tới giống như thuỷ triều, trong nháy mắt bao phủ lấy cô ta.
Đưa tiền, giang hồ cần giúp đỡ!
Ký xong thỏa thuận li hôn, Úc Tử Ân làm gì cũng không vui mừng nổi, vốn tưởng rằng Đường Minh Lân có thể sảng khoái ly hôn với như vậy, cô được xem là giải thoát, tiết kiệm được rất nhiều phiền toái, lại không nghĩ đến chuyện cổ phần công ty Bảo Úc vẫn ở trong tay anh, làm thế nào anh cũng không chịu trả cho cô.
Hôm nay, biện pháp duy nhất cô có thể làm được là kiếm tiền trả cho anh, muốn mua hai mươi phần trăm cổ phần về cũng phải hơn tám trăm vạn, dù cô có làm gì đi nữa cũng không thể kiếm được nhiều tiền như thế, mà cô càng không muốn tìm Úc Bảo Sơn .
Nếu để cho ông biết cô và Đường Minh Lân đã ly hôn, chỉ sợ ông cũng chẳng đưa tiền cho cô.
Một khoản tiền lớn như vậy, cô dù đi mượn người bên cạnh, cũng chưa chắc có thể gom đủ, mở miệng ra cũng chỉ mượn được tầm một trăm vạn, mà hành động vay tiền của cô lại dọa mọi người.
Nhìn tấm thẻ ngân hàng chỉ có một triệu đồng tiền tiết kiệm mới đáng thương làm sao, cộng thêm tiền làm việc mấy năm nay của cô, tính đi tính lại cũng chỉ hơn ba triệu, còn lại năm trăm vạn, cô phải mượn ở đâu?
"Em muốn bao nhiêu?" Miễn cưỡng tựa vào trên ghế salon, Lăng Thiếu Phong nhíu mày, cũng không để cho cô ngồi xuống, cứ ngẩng đầu lên, nhìn bộ dáng cực kỳ phách lối lại có chút đáng yêu của cô.
"Hai trăm vạn, nếu không ba trăm vạn cũng được, nếu như anh có nhiều hơn, năm trăm vạn cũng được." Cô nháy mắt, đưa gương mặt vô tội nhìn anh, muốn cùng hắn phát triển quan hệ thì chuyện này là đương nhiên.
"Em cần nhiều tiền như thế làm gì?" Lăng Thiếu Phong nhàn nhạt nhìn cô, chút tiền này không phải là việc khó khăn đối với anh, chỉ là cô chưa bao giờ mở miệng xin tiền anh, lần này vừa mở miệng chính là bạc triệu, anh không hiểu rõ sẽ không đưa
"Không phải đã nói giang hồ cần giúp đỡ sao! Chớ nhiều lời lảm nhảm như thế! Anh có đưa hay không!" Cô thu tay lại, mất hứng nhìn anh, chỉ sợ lúc này anh lại cự tuyệt mình, như thế cô cũng không tiện để gặp Ân Ân nữa rồi.
"Năm trăm vạn không phải là con số nhỏ, em phải nói cho anh biết em lấy số tiền này để làm gì, anh mới suy nghĩ xem có nên đưa tiền cho em hay không. Nếu em muốn cầm tiền này chạy trốn cùng người đàn ông khác, chẳng phải anh thua thiệt sao? Em yêu à, anh là thương nhân, không làm mua bán lỗ vốn!"
"Vậy em mượn anh được hay không?!" Người đàn ông nhỏ mọn!
"Mượn anh cũng được, nhưng em lấy gì để trả? Từ vào tiền lương thưởng mỗi thá