Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

t: “Ngọt quá.”
“Anh thừa lúc họ không chú ý, vốc một nắm to đường đỏ.” Trình Lãng đắc ý nói.
Dư Tịnh: “…”
Nhưng vì tâm ý của anh, Dư Tịnh cố uống hết, không chừa giọt nào.
“Cảm thấy đỡ hơn chưa?” Trình Lãng vội hỏi.
Dư Tịnh gật đầu, miệng ngọt đến phát ngán, nhưng dạ dày lại rất ấm, khá dễ chịu.
Hai người lại lên đường.
Dư Tịnh tựa đầu vào tấm lưng rộng của anh, dịu dàng hỏi: “Sao anh biết phải uống cái này?”
“Chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy chứ.” Trình Lãng đáp tỉnh bơ.
Dư Tịnh nhéo vào eo anh một cái: “Vì dụ gì kì vậy.”
Trình Lãng cười hỉ hả: “Anh thấy chị anh uống rồi.”
“Ồ…” Dư Tịnh vỡ lẽ. Cô lo Trình Lãng cũng từng chu đáo ân cần với người con gái khác, nỗi băn khoăn nãy giờ đã biến mất.
“Sau khi chúng ta cưới nhau, mỗi tháng anh đều nấu nước đường đỏ cho em nhé.”
“Vâng.” Dư Tịnh cảm thấy rất ngọt ngào, rồi bất chợt nhận ra: “Xì, ai… ai thèm cưới anh?”
“Em không lấy anh thì còn định lấy ai?” Trình Lãng cười tươi rói như nắm chắc phần thắng.
Dư Tịnh cười híp mắt: “Ngô Kỳ Long, lúc em học cấp hai đã mơ được cưới anh ấy.”
Trình Lãng bỗng thắng gấp, chiếc xe dừng phắt lại. Anh quay lưng lại với Dư Tịnh, mãi không nói lời nào.
Dư Tịnh bị anh dọa cho giật mình, ra sức đẩy anh: “Này, em nói đùa thôi mà.”
Vài Trình Lãng động đậy.
“Em chỉ nói chơi thôi, sao anh nghĩ là thật. HƠn nữa Ngô Kỳ Long cũng không thích em đâu.”
“Ý của em là, nếu anh ta thích em thì em sẽ đi theo anh ta?” Trình Lãng tức tối.
“Ưm…” Dư Tịnh đần mặt, sao lại gặp đúng kẻ ghen tuông thế này, cô đành dỗ ngọt anh: “Em không có ý đó, sau này không nhắc tới anh ấy nữa là được chứ gì?”
Giọng nói trầm thấp lành lạnh của Trình Lãng truyền tới: “Vậy em nói xem sau này em sẽ gả cho ai?”
“Gả cho anh.” Giọng Dư Tịnh nhỏ như muỗi kêu.
Trình Lãng quay lại, miệng sắp cười ngoạc cả ra.
Dư Tịnh biết trúng kế của anh, hơi nóng trên mặt từ khóe môi kéo dài đến mang tai, cô bĩu môi: “Mặc kệ anh luôn.”
Trình Lãng cười ha hả, ôm cô vào lòng, cằm dụi dụ vào vầng trán của cô: “A Tịnh chúng ta tốt nghiệp đại học xong sẽ cưới ngay nhé?”
“Dạ.” Giọng Dư Tịnh nhỏ như muỗi kêu.
Trình Lãng giả bộ không nghe thấy: “Em nói gì?”
Dư Tịnh đỏ bừng mặt: “Được.”
Trình Lãng ôm cô chặt hơn: “Hứa rồi nhé, không cho nuốt lời.”
“Dạ.” Dư Tịnh gật nhẹ đầu, trong giọng nói chứa đầy sự kiên quyết.
Thiếu nữ tình cảm mới chớm, trong lòng và trong mắt chỉ nhìn thấy một người, căn bản chưa từng nghĩ sẽ lấy người khác.
Lời thề hẹn ban dầu vẫn như văng vẳng bên tai, đành thở dài, vật thì còn mà người này đâu.
“Ngẩn ngơ gì thế, mau uống đi, nguội sẽ không tốt đâu.” Trình Lãng chậm rãi nói.
Dư Tịnh uống từng ngụm nhỏ, miệng rất ngọt, nhưng trong lòng lại đắng chát.
Ánh mắt Trình Lãng dừng trên gương mặt cô, không chớp.
Nhịp tim Dư Tịnh hơi gấp gáp, cô không dám nhìn anh, vội vàng quay đi.
Vẻ mặt Trình Lãng ảm đạm tối tăm: “Em nghỉ ngơi đi, anh về trước đây.”
Dư Tịnh không ngẩng lên, trong khoảnh khắc nghe cửa đóng lại, cô thở dài.
Buổi tối Dư Tịnh ngủ rất sớm, vì cô không khóc nên Hứa Gia Trì cũng không hỏi nhiều, nhưng sáng hôm sau Dư Tịnh còn nằm ườn trên giường, anh liền phát hiện ra điều kì quặc: “Tiểu Tịnh, hôm qua đi bệnh viện có phải đã xảy ra chuyện gì không, nói anh nghe.”
“Cũng có xảy ra một số chuyện, nhưng không nghiêm trọng, hơn nữa em được nghỉ thêm mấy ngày phép, rất tốt.” Dư Tịnh nói như thể không có chuyện gì xảy ra, nhưng nghe ra lại thấy ve tự giễu nhiều hơn.
Hứa Gia Trì cau mày. Anh lôi Dư Tịnh ra khỏi chăn: “Anh là chồng em, dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ chia sẻ với em.”
Dư Tịnh hơi mỉm cười: “Anh căng thẳng quá.”
“Chuyện của em làm sao không căng thẳng được?”
Dư Tịnh nói gọn: “Anh sắp trễ giờ làm rồi kìa.”
Hứa Gia Trì biết cô không muốn nói thì dù uy hiếp hay dỗ dành thế nào cô cũng sẽ không nói, anh nghĩ ngợi: “Vậy đợi tối anh về rồi em từ từ kể anh nghe nhé?”
Dư Tịnh gật gù.
Hứa Gia Trì vỗ nhẹ lên người cô, rồi đi.
Dư Tịnh ngủ đến trưa mới dậy, phát hiện trong điện thoại có cuộc gọi nhỡ.
Mở ra nhìn kĩ, toàn bộ đều của Doãn Quyên.
Dư Tịnh nghi hoặc gọi lại: “Chị Doãn, có chuyện gì mà gấp thế ạ?”
“Tạ trời tạ đất, cuối cùng em xuất hiện rồi.” Giọng Doãn Quyên mang chút vui mừng và kích động: “Tiểu Dư, chuyện đó đã giải quyết rồi, lúc nào em cũng có thể quay trở lại làm việc.”
Dư Tịnh vừa tỉnh dậy, đầu óc chưa minh mẫn lắm: “Chuyện gì mà giải quyết rồi ạ?”
Doãn Quyên khựng lại: “Em thật là bình tĩnh quá, chính là chuyện ngoại tình của bác sĩ Tiêu ở trung tâm xét nghiệm đó, sáng nay vợ anh ta lại chạy tới bệnh viện làm náo loạn lên, nói là Phạm Viên Viên mới là kẻ thứ ba phá hoại gia đình nhà họ. Nỗi oan của em được rửa sạch rồi.”
“Nhanh thế à.” Dư Tịnh lẩm bẩm.
“Em còn chê nhanh quá hả?” Doãn Quyên thắc mắc.
“Ưm, em không có ý đó.” Dư Tịnh không ngờ chuyện lại được giải quyết nhanh chóng đến thế, Trình Lãng quả nhiên nói được là làm được.
“Vậy khi nào em đi làm?”
Dư Tịnh suy nghĩ một lát: “Ch