Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

iều em tới.”
“Rất tốt.” Doãn Quyên hài lòng cúp máy.
Dư Tịnh lập tức gọi cho Trình Lãng có thể anh đang bận nên phải gọi tới lượt thứ hai mới nghe máy: “A Tịnh”, anh dịu dàng gọi.
“…” Dư Tịnh đã từ bỏ việc thuyết phục anh thay đổi cách xưng hô. “LÚc nãy bệnh viện gọi bảo em quay lại làm việc.”
“Ờ.” Giọng Trình Lãng rất bình thản, giống như không hề liên quan tới anh.
Dư Tịnh vuốt trán: “ANh không có lời gì muốn nói với em à?”
Bên kia vẳng đến tiếng cười khẽ: “Em mời anh đi ăn, anh sẽ suy nghĩ việc kể sự thật với em.”
“KHông vấn đề.” Dư Tịnh nhận lời ngay.
“Chọn ngày không bằng làm ngay, hôm nay nhé, đến giờ anh vẫn còn đói bụng đây.”
Dư Tịnh nhìn đồng hồ: “Được, nhưng chiều nay em phải đi làm, không thể kéo dài quá lâu.”
Trình Lãng mãi không nói gì, Dư Tịnh mím môi, có việc gì thế? “Này anh vẫn còn nghe chứ?”
Vẫn im lặng.
Dư Tịnh tưởng anh không vui, vội xin lỗi: “Là em sai rồi, anh đừng giận.”
Nhưng nghe thấy tiếng gõ bàn phím, sau đó là giọng nói ấm áp của Trình Lãng: “Được lát nữa gặp.” Sau đó anh lại nói: “Xin lỗi, lúc nãy sếp tìm anh để lấy tư liệu lát nữa họp. Xin lỗi, buổi trưa không kịp rồi, buổi tối được không? Em có hẹn chưa?”
“Buổi tối…” Dư Tịnh ngần ngừ.
“Không tiện thì thôi vậy.” Giọng Trình Lãng trầm thấp, có chút buồn bã.
Dư Tịnh vốn không định nhận lời, nhưng cô rất muốn biết Trình Lãng đã đòi lại công bằng cho cô ra sao, nên vẫn chấp nhận.
“Vậy anh tan sở xong sẽ đến đón em, anh đưa em đến một nơi.”
Dư Tịnh ngần ngừ: “Được.”
“Yện tâm, anh sẽ rất chú ý, không để đồng nghiệp của em nhìn thấy.”
Rõ ràng là chuyện quang minh chính đại, tại sao nghe như đang lén lút vậy nhỉ. Dư Tịnh mệt mỏi: “Đến giờ liên lạc sau.”
Dư Tịnh trên đường đến bệnh viện liên tục gọi điện thoại cho Hứa Gia Trì, nhưng anh đều không nghe máy. Tuy biết có thể anh đang bận, hoặc điện thoại không mang theo bên mình, nhưng khao khát mạnh mẽ muốn chia sẻ tin tức tốt lành cùng anh bỗng giảm đi nhiều.
Cô bĩu môi, nhắn một tin ngắn gọn cho anh: Sau cơn mưa trời lại sáng, bây giờ em đến bệnh viện làm việc, không cần lo cho em.
Hứa Gia Trì mãi không hồi âm.
Dư Tịnh đến phòng y ta thì bị Vương lệ Quân kéo vào phòng nghỉ một cách bí ẩn: “Mau nói xem, làm sao cậu làm được?”
“Cái gì mà làm sao làm được?” Dư Tịnh thắc mắc.
Vương lệ Quân không vui: “Còn giả vờ giả vịt.”
“Mình không biết cậu đang nói gì nữa.”
Vương lệ Quân cười gian: “Nghe nói tối qua Phó Cảnh Hà đã bắt quả tang Tiêu Nhân Kiệt và Phạm Viên Viên ngay tại giường, chuyện này mà không liên quan đến cậu thì mình không tin đâu.”
Dư Tịnh ngớ người, hóa ra là thế. Cô thong thả nói: “Dù cậu tin hay không thì thực sự mình không biết. MÌnh đi làm việc đây.” Cô nhanh nhẹn thay đồ, quay đầu lại: “Mấy hôm mình không ở đây chắc cậu bận chết hả, nghỉ ngơi đi, bên kia giao cho mình.”
Vương lệ Quân cũng không tiện nói gì nữa.
Dư Tịnh bận rộn đổi chai dịch truyền cho bệnh nhân, trả lời mọi thắc mắc nhập tư liệu vào máy tính, Doãn Quyên cười hì hì vỗ vỗ vai cô: “Vẫn giận chủ nhiệm à?”
“Còn chút chút.” Dư Tịnh suy nghĩ kĩ rồi mới đáp.
“Giận là bình thường, đổi lại là chị thì có khi còn tức giận hơn em.”
Doãn Quyên là người nóng nảy, thẳng tính, chị luôn xem trọng Dư Tịnh, cũng rất tin tưởng cô, bị dính vào chuyện này, khoa của chị không giúp Dư Tịnh được gì, chính chị cũng thấy ấm ức.
Dư Tịnh đặt tài liệu xuống: “Cũng may đã qua rồi.”
Doãn Quyên gật đầu: “Nhưng chuyện này đúng là thay đổi 180 độ thật.”
Dư Tịnh không muốn nói nhiều, dùng một câu ngắn gọn ‘thanh giả tự thanh’ để ậm ừ cho qua chuyện.
“Nhưng chị thật sự không ngờ là Phạm Viên Viên.”
“Em cũng không ngờ.” Dư Tịnh lơ đãng nói.
“Trông ngoan hiền thành thật thế kia, than ôi, quả nhiên không thể nhìn mặt bắt hình dong.”
Dư Tịnh không nói gì.
“Đúng rồi.” Doãn Quyên bỗng ngạc nhiên hỏi: “Chị nhớ là, cô ta và em chẳng phải quan hệ rất tốt hay sao?”
“Đã là chuyện quá khứ rồi.”
“Dù thế nào thì chuyện này cô ta thật chẳng ra sao.” Doãn Quyên nhướng mày: “Bị đánh cũng đáng đời.”
Dư Tịnh hơi nhướng mày lên: “Phó Cảnh Hà hôm nay đánh cô ta à?”
“Ừ nghe nói tay đấm chân đạp bị thương khá nặng, bác sĩ Tiêu ngăn cản cũng bị ăn mấy cái tát.” Doãn Quyên cười toét miệng: “Ai mà ngờ hai người bọn họ cũng chẳng phải đối thủ của Phó Cảnh Hà.”
Dư Tịnh rùng mình, xem ra hôm đó cô vẫn còn may mắn.
“Chị thì thấy, em có duyên, chuyện này chắc chắn là có cao nhân tương trợ.”
“Sao lại nói thế ạ?” Dư Tịnh cười.
Nụ cười trên gương mặt Doãn Quyên càng sâu: “Em nghĩ thử đi, Phó Cảnh Hà luôn cho rằng em mới là kẻ thứ ba, mỗi ngày đều ở bệnh viện phục kích em , làm sao tra ra chân tướng nhanh như vậy. Nếu không ai thông báo cho cô ta, làm sao cô ta biết đi đâu để bắt gian. Nghe nói tối qua cô ta bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ này, cô ta cũng không ngốc, không phải chính mắt nhìn thấy thì tuyệt đối sẽ không tin.”
Dư Tịnh từ từ tiêu hóa những lời đó, trong lòng đại khái đã có kết quả. Chắc là Trình Lãng theo dõi Tiê


Pair of Vintage Old School Fru