Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
ại: “A Tịnh, sao em lại khóc?”
“Không có.” Dư Tịnh dụi mắt phủ nhận: “Chắc bụi nay vào mắt.”
“Anh thổi cho em nhé.”
Dư Tịnh quay đi, vẻ mặt rất bình thản: “Không cần đâu.”
Cô trốn tránh quá rõ ràng khiến Trình Lãng thoáng tức giận, mãi sau anh mới nói: “Đi rửa tay ăn cơm thôi.”
“Vâng.” Dư Tịnh không kiên trì nữa.
Trình Lãng nấu mấy món bình thường, không đặc biệt, nhưng vị rất ngon.
Dư Tịnh nếm mỗi món vài miếng, tay nghề anh cũng giỏi ngang Hứa Gia Trì.
“Cũng được chứ?” Trình Lãng e dè hỏi.
“Ngon lắm.” Dư Tịnh bình tĩnh đáp.
“Vậy thì tốt.”
Mãi sau chẳng ai nói gì, không khí có phần bức bối. Dư Tịnh nghĩ ngợi thấy không ổn nên đùa: “Không ngờ anh còn biết nấu ăn nhỉ.”
Nụ cười của Trình Lãng cứng đờ: “HÓa ra em đã quên.” Khóe mắt cong dài của anh hơi nhướng lên, có chút giễu cợt: “Còn không phải vì em à.”
Không khí rõ ràng có chút thay đổi, Dư Tịnh vô cùng hối hận đã chon chủ đề này, cô tiếp tục vùi đầu vào ăn, nhưng đã không còn biết mùi vị gì nữa. Bây giờ trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ, ăn nhanh rồi về.
“Em thật sự không nhớ gì sao?” Ánh mắt Trình Lãng càng sâu thẳm.
Dư Tịnh làm sao không nhớ, năm đó tình nồng ý đậm, họ bàn luận đến chuyện sau này cưới nhau ai sẽ phụ trách việc nấu cơm. Trình Lãng không muốn để cô ám mùi dầu mỡ, nên rất dũng cảm nhận chuyện này. Về sau hai người tuy chia tay nhưng Trình Lãng chưa từng quên lời hứa năm nào, thực tế thì mỗi một câu nói của Dư Tịnh, anh đều nhớ, mỗi một chuyện anh nhận lời Dư Tịnh, anh cũng sẽ làm.
“Em phải về rồi.” Dư Tịnh buông bát đũa. Chuyện ở riêng với nhau thế này khiến cô có cảm giác có chút nguy hiểm.
“Ngồi thêm tí nữa, anh sẽ đưa em về.”
Dư Tịnh không chịu: “Bây giờ em phải về ngay.”
Tk thở dài: “Em cũng phải để anh ăn xong đã chứ.”
Dư Tịnh im lặng.
Trình Lãng ăn vội vàng, rồi lấy một hộp giấy từ phòng ngủ ra: “Cái này tặng em.”
Dư Tịnh từ chối theo phản xạ: “Em không cần.”
“Em xem đã rồi tính.”
Dư Tịnh kiên quyết mím môi không nhận.
Trình Lãng nhét luôn vào tay cô, mềm mỏng: “Em xem đi rồi anh đưa em về ngay.”
Dư Tịnh im lặng một lúc rồi vẫn mở hộp. Trong đó toàn là chocolate, cô nghệch ra.
“Anh xem rồi, những cái này còn ăn được, những thứ quá đát anh đã vứt rồi.” Trình Lãng lặng lẽ nói sau lưng cô.
“Anh…” Trong lòng Dư Tịnh không thể nào bình tĩnh được.
Trình Lãng bình thản nói: “Đi thôi.”
Dư Tịnh cụp mắt không nói gì, trong quãng thời gian chỉ biết đến tình yêu ấy, cô từng nói rằng sẽ ăn hết mọi loại chocolate ngon nhất thế giới, Trình Lãng không chỉ không quên, mà còn cố gắng giúp cô thực hiện tâm nguyện. Cô không dám nghĩ rằng Trình Lãng còn làm những chuyện gì vì cô nữa. Rốt cuộc là còn những chuyện gì mà cô đã quên, còn anh vẫn giữ trong lòng.
“A Lãng, sao anh phải khổ như thế?” Cô khó nhọc thốt ra mấy chữ.
Trình Lãng muốn nghẹn thở: “Cuối cùng em lại gọi anh là A Lãng rồi, anh mong chờ tiếng gọi này đã bao năm nay.” Đôi mắt đen nhánh của anh như phủ một màn sương mờ: “Anh cứ tưởng đời này sẽ không bao giờ còn nghe được nữa.”
Dư Tịnh hút một hơi thật sâu: “A Lãng, em biết anh làm bao nhiêu chuyện vì em, em cũng rất cảm kích. Nhưng mọi thứ giữa em và anh đều đã là quá khứ, chúng ta không thể quay lại được nữa. Đạo lí này, em nghĩ anh hiểu.”
“Anh hiểu.” Trình Lãng khẽ nói.
“Anh hiểu thì được.”
“Anh cũng mong em hiểu.” Trình Lãng ngập ngừng, rồi nói: “Cho dù em đã lấy chồng, không còn thuộc về anh, anh vẫn nguyện ở sau lưng bảo vệ em.” Đáy mắt anh trống rỗng tuyệt vọng, nhưng lại ngập tràn tình cảm sâu đậm.
Dư Tịnh câm lặng, bỗng không biết phải đáp lại như thế nào. Cơ thể cô như hóa đá, cứng đờ hồi lâu, cô mới nói: “Em mà không về thì Gia Trì sẽ lo lắng.”
Trình Lãng khẽ gật đầu: “Đi thôi, anh đưa em về.”
Đến khi Dư Tịnh về tới nhà mới nhớ ra nguyện nhân chính hôm nay cô mờ anh đi ăn cơm, cô cười khổ, thế mà lại quên bẵng chuyện đó. Nhưng chuyện này đã không còn quan trọng nữa.
Dư Tịnh về đến nhà đã gần mười một giờ, thế mà chẳng thấy bóng dáng Hứa Gia Trì đâu. Dư Tịnh vui mừng vì không cần bịa lí do để giải thích nhưng đồng thời cũng không tránh khỏi lo lắng.
Cô gọi điện cho Hứa Gia Trì nhưng luôn trong trạng thái không ai nghe máy, càng khiến cô thấp thỏm lo âu hơn.
Cũng may khi Dư Tịnh tắm rửa bước ra thì nghe thấy tiếng mở cửa lách cách quen thuộc, cô nhìm qua lỗi mắt mèo thấy Hứa Gia Trì, liền nhanh chóng mở cửa.
Hứa Gia Trì ngẩn người: “Chưa ngủ à?”
“Sao không nghe điện thoại của em?” Dư Tịnh không đáp mà hỏi ngược lại.
“Có thể là ồn quá, không nghe thấy.” Hứa Gia Trì nói. Sắc mặt anh có vẻ mệt mỏi, giọng nói cũng hơi khàn khàn.
“Mệt lắm sao?”
Hứa Gia Trì đáp gọn: “Ừ.”
Dư Tịnh lập tức nhận ra điều khác lạ: “Xảy ra chuyện gì ư?”
Hứa Gia Trì phản ứng theo bản năng: “Không có gì.”
Dư Tịnh là người cực kì nhạy cảm, lại thêm hiểu biết của cô về Hứa Gia Trì, biết chắc chắn đã có chuyện xảy ra, nhưng cô tuyệt đối không cưỡng ép anh mà dịu giọng nói: “Vậy mau tắm đi, em lấy quần áo cho anh.”
Hứ