Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

“MỚi nửa tiếng mà.”
Liên Siêu cẩn thận dìu cô lên xe: “Đông Đông vẫn khỏe chứ?”
“Nó hồi phục khá tốt.” Nhắc đến Đông Đông, gương mặt Thiệu Mân Quân nở nụ cười rạng rỡ lấp lánh ánh sáng của tình mẫu tử.
Liên Siêu bĩu môi: “Em mà thế là anh sẽ ghen đấy.”
Thiệu Mân Quân phì cười: “Ngay cả con nít mà anh cũng ghen cho được.”
“Anh ghen dùm đứa con trai chưa ra đời của anh không được à?”
“Sao anh biết chắc là con trai, không chừng là con giá đấy.” Thiệu Mân Quân cười không nhận ra anh lại có khuynh hướng trọng nam khinh nữ.
Liên Siêu chồm tới, mùi vị nam tính phả bên tai cô: “Con gái cũng được, con trai cũng xong, người anh yêu nhất vẫn là mẹ chúng nó.”
Một câu đã thành công làm Thiệu Mân Quân đỏ bừng hai má: “Ghét”, cô đẩy anh.
Sắp thành mẹ tới nơi rồi mà vẫn dễ đỏ mặt. Liên Siêu mím môi cười.
Ánh nắng hơi chói, Thiệu Mân Quân nheo mắt, trong lòng ngọt như mật.
Liên Siêu đưa cô về nhà.
Có những duyên phận lỡ làng rồi, sẽ không trở lại.
Có những người vẫn đứng chờ ở chốn xưa.
Có những việc ngược xuôi ngang dọc lại trở về chốn cũ.
Mặc thời gian vội vã qua đi, anh chỉ quan tâm đến em. Cũng may là họ không còn bỏ lỡ nhau lần nữa.






Hứa Gia Trì ghé tiệm hoa lấy bó hồng vàng đã đặt trước, lái xe đến Tịnh Viên.
Mai là ngày giỗ của Tiểu Khiết, bảy năm nay anh đều đến viếng cô trước một ngày. Có lẽ là sợ gặp người quen, có lẽ là hối hận, có lẽ là trốn tránh…
Hồng vàng là loài hoa Tiểu Khiết yêu thích nhất lúc còn sống, cho dù sinh nhật hay những dịp lễ khác Hứa Gia Trì cũng luôn tặng cô một bó, như vậy có thể khiến cô vui lòng. Nhưng hoa hồng vàng đối với tình bạn thì là lời chúc phúc tốt đẹp và thuần khiết, nhưng đối với tình yêu lại là vật không may mắn. Nó đại diện cho tình yêu đã qua đi, thậm chí còn là biểu đạt cho sự ghen tức hận thù. Hoặc chính vì thế mà tình yêu của họ mới tàn lụi nhanh như vậy.
Hứa Gia Trì dừng xe, gió hơi lớn, anh kéo lại cổ áo.
Không phải thời điểm nhiều người đi tảo mộ như thiết Thanh mình hay Đông chí, trong khu mộ gần như không thấy ai khác.
Tiểu Khiết từng nói, hi vọng anh hạnh phúc.
Nên, anh nhất định sẽ hạnh phúc.
Dư Tịnh nhìn hai người ngồi đối diện, hơi ngớ người.
Cô gái là bạn thân nhất của cô, Hạ Sính Đình, còn anh chàng kia trông hơi quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu. Hạ Sính Đình dựa vào anh ta như con chim nhỏ , nụ cười rạng rỡ, thoạt nhìn đã biết là đang chìm đắm trong tình yêu mãnh liệt.
Dư Tịnh cầm thìa café chỉ vào Hạ Sính Đình: “Mau khai thật đi.”
“Hôm nay tớ gọi cậu ra chẳng phải là khai thật đó thôi?” Hạ Sính Đình đẩy Lăng Thiên Ý: “Tự giới thiệu đi anh.”
Lăng Thiên Ý cười, chớp mắt: “Cô Dư, chúng ta đã từng gặp nhau.”
“Này.” Hạ Sính Đình bất mãn: “Sao anh đối với ai cũng nói thế, có phải cứ nhìn thấy cô nào xinh đẹp là ngứa ngáy không yên không?”
Lăng Thiên Ý ấm ức: “Anh từng gặp cô ấy thật mà.”
Dư Tịnh cũng cảm thấy hình như gặp anh ở đâu nhưng không nhớ ra.
“tôi là bạn của Trình Lãng, lúc cậu ấy xuất huyết dạ dày tôi là người đưa cậu ấy vào bệnh viện.”
Dư Tịnh vỡ lẽ, rồi sắc mặt hơi thay đổi.
Hạ Sính Đình đấm anh một cái, nghi ngờ: “Anh là bạn Trình Lãng à? Sao anh chưa từng nói với em?”
“Em có hỏi anh đâu.” Lăng Thiên Ý cười: “Sao nào, em cũng quen Trình Lãng à?”
“Bọn em là bạn học.” Hạ Sính Đình lại bổ sung: “Bạn học trung học.”
“Hóa ra là thế.” Lăng Thiên Ý phản ứng rất nhanh: “Bạn học trung học?” Anh lẩm bẩm, một suy nghĩ nào đó thoáng qua trong dầu, không kịp nắm bắt.
“Vâng, nói xem hai anh quen nhau thế nào?” Hạ Sính Đình rất hứng thú.
“Anh và cậu ấy là bạn học đại học.”
“Hai người có cùng chuyên ngành đâu.” Hạ Sính Đình nhướng mày.
Lăng Thiên Ý thân mật nhéo mũi cô: “Điều tra hộ khẩu hả?”
Hạ Sính Đình chống nạnh: “Vậy anh có nói không nào?”
“Bọn anh hồi học đại học có tổ chức một ban nhạc, anh hát chính, cậu ấy chơi guitar bass.” Lăng Thiên Ý cười đắc ý.
Hạ Sính Đình hét lên: “Ôi trời ôi trời, anh còn là hát chính á, thật nhìn không ra.”
“Em không tin à, anh nói em biết nhé, con gái mê mẩn anh hồi đó nhiều lắm đấy.” Lăng Thiên Ý làm mặt hề: “Không tin lát nữa em hỏi Trình Lãng đi.”
“Anh ấy cũng tới à?” Dư Tịnh lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
“Đương nhiên, Trình Lãng là bạn duy nhất của tôi ở Thượng Hải, tôi cũng phải đưa Hạ Sính Đình đến cho cậu ấy biết mặt chứ.” Lăng Thiên Ý xoa tay cười ha ha: “BIết sớm là mọi người quen nhau thì đâu cần vòng một vòng lớn thế này.”
Dư Tịnh vẫn đang nghĩ có nên viện cớ lui đi trước không thì Lăng Thiên Ý bỗng nói: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới đây này!”, anh ta vẫy tay.
Gương mặt Trình Lãng bị che khuất dưới ánh đèn, nhìn không rõ lắm, Dư Tịnh có một tích tắc thất thần.
“Ủa!” Anh nhìn thấy Dư Tịnh và Hạ Sính Đình thì tỏ ra ngẩn ngơ: “Sao mọi người cũng ở đây? Chẳng lẽ là….”
Lăng Thiên Ý vỗ vai anh : “Người anh em, cậu đoán đúng đấy.” Anh ta ôm hờ Hạ Sính Đình: “Không ngờ chứ gì, tôi cũng mới biết đây t