Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.
bạn mình, đã nói sẽ không có bất cứ vướng mắc gì với Trình Lãng thì chắc chắn sẽ không có. Mặt khác, Hứa Gia Trì còn là anh họ của Trình Lãng, Trình Lãng càng không làm chuyện sai trái được. Lăng Thiên Ý đang phiền não cái gì chứ.
Cô gần như buột miệng hỏi, Dư Tịnh kéo áo cô, tựa bàn đứng lên: “Mình gọi xe về cũng rất tiện.”
“Vậy cậu đi cẩn thận.” Hạ Sính Đình nói, nếu không vì Hứa Gia Trì vẫn đang làm thêm giờ thì cô đã thông báo cho anh tới đón Dư Tịnh rồi.
Dư Tịnh đi rồi, Hạ Sính Đình sa sầm mặt, tức tối trừng mắt nhìn Lăng Thiên Ý.
Lăng Thiên Ý khó xử mấp máy môi, không biết nên giải thích thế nào.
Trình Lãng nhún vai: “Đừng băn khoăn nữa, Sính Đình biết còn nhiều hơn cậu.”
“Hả?” Lăng Thiên Ý ngớ người.
“Tôi khai thật với cậu nhé, tôi và Dư Tịnh lúc học cấp ba đã yêu sớm, bị thầy cô và bố mẹ phản đối, bị họ ép chia tay, về sau chúng tôi mất liên lạc đến lúc không lâu trước đây mới biết cô ấy đã thành chị dâu họ của tôi.” Trình Lãng kể lại với giọng bình tĩnh, cố nén chịu cơn đau mãnh liệt, sâu đậm bất ngờ ập tới.
“Hóa ra là thế.” Lăng Thiên Ý chỉ tìm được một câu để hình dung tâm trạng lúc này của mình: tạo hóa trêu ngươi.
Trình Lãng lặng thinh rồi nói: “Sính Đình là bạn thân nhất của Dư Tịnh, cũng giúp chúng tôi rất nhiều.”
Hạ Sính Đình chen vào: “Tiếc rằng sau khi Dư Tịnh chuyển trường chuyển nhà rồi, em cũng không tìm thấy cô ấy, nếu không hai người cũng không ra nông nổi này.” Cô ngập ngừng: “Mình cũng mới liên lạc lại với cô ấy từ hai năm trước, lúc đó lại không có cách liên lạc với cậu, lại thêm mình cũng không biết cậu còn thương cô ấy, nên…”
Trình Lãng cắt ngang: “Không thể trách cậu, chắc là tôi và cô ấy có duyên vô phận”, anh không ngừng thở dài.
Lăng Thiên Ý sau khi tiêu hóa xong, bình tĩnh tìm ra trọng tâm: “Cậu không hề quên cô ấy, trong lòng luôn có cô ấy.”
Trình Lãng thẳng thắn thừa nhận: “phải.”
“Cô ấy đã kết hôn.”
“Phải”
“Còn là chị dâu họ của cậu!”
“Không sai.”
Lăng Thiên Ý tỏ vẻ hận thép không thành gang: “Thế mà cậu biết rõ còn cô ý phạm lỗi>”
“Thích một người có sai không?” Ánh mắt Trình Lãng hơi thay đổi, cau mày.
“Thích một người không sai, nhưng thích một người đã có chồng thì là đạo đức bại hoại.” Lăng Thiên Ý không kiêng nể gì, nhưng anh không hối hận, anh muốn nói nặng để thức tỉnh bạn mình.
“Lăng Thiên Ý đừng quá đáng.” Hạ Sính Đình nhắc anh.
Trình Lãng đập mạnh bàn, trước kia Thi Thi nói anh như thế, anh vẫn bình tĩnh đối phó, nhưng đổi lại là Lăng Thiên Ý thì anh không thể chấp nhận, bạn thân nhất, cái anh cần không phải là an ủi, không phải là mỉa mai châm biếm nhưng cũng không thể là sỉ nhục.
Âm thanh hơi lớn, bàn của bọn họ bỗng chốc biến thành tiêu điểm.
Hạ Sính Đình đưa ly nước cho anh: “Bình tĩnh.” Cô kéo Lăng Thiên Ý ngồi xuống: “Ngồi yên, im lặng.”
Trình Lãng uống cạn ly nước, nỗi ấm ức trong ngực dần giải tỏa. Lăng Thiên Ý tuy nói năng khó nghe nhưng cũng vì muốn tốt cho anh, anh không phải không biết. “Tôi và Dư Tịnh trong sáng, chỉ có tôi đơn phương yêu cô ấy, cô ấy chưa từng chấp nhận.”
Hạ Sính Đình vội nói: “Điểm này thì em có thể làm chứng.”
Vậy còn được, Lăng Thiên Ý chỉ sợ bạn mình không kìm được, lún sâu hơn thôi: “Rút lui khi còn sớm đi, người anh em.” Gặp đúng người vào sai thời điểm, chỉ có thể là một tiếng thở dài.
Chuyện đâu dễ như nói, nhưng Trình Lãng không muốn bạn mình thất vọng, vẫn gật đầu nhận lời: “Tôi sẽ cố gắng.”
Lăng Thiên Ý thở ra: “Người anh em, lúc nãy thật xin lỗi.”
Trình Lãng rộng lượng: “Không có gì.”
Hạ Sính Đình lúc này mới thở phào: “Em thật lo hai người sẽ đánh nhau.”
Lăng Thiên Ý chướng mày: “Có phải chưa từng đánh đâu.”
“Sao, còn muốn thử nắm đấm của tôi không?” Trình Lãng khiêu khích.
“Sao không?” Lăng Thiên Ý không chịu thua.
“Này này này, em đùa thôi, hai người đình làm thật à.” Hạ Sính Đình giữ chặt Lăng Thiên Ý trên ghế, chỉ sợ anh manh động.
Lăng Thiên Ý nheo mắt: “Yên chí, cậu ta không phải đối thủ của anh.”
Hàng lông mày của Trình Lãng nhếch lên: “Thế à?”
Hạ Sính Đình hào hứng: “Nói xem lúc đó sao hai anh lại đánh nhau.”
Lăng Thiên Ý bỗng trở nên kì lạ.
Trình Lãng cũng thiếu tự nhiên.
Nói đi”. Hạ Sính Đình nhíu mày, có gì mà che giấu chứ.
“Trình Lãng cậu nói đi.”
“Thôi cậu nói đi.”
Hai người đẩy qua đẩy lại, Hạ Sính Đình nghi ngờ: “Không phải vì theo đuổi cô nào đó chứ?”
“KHông phải không phải.” Để tránh hiểu lầm, Lăng Thiên Ý lập tức khai thật.
Chuyện là thế này.
Lúc đó Lăng Thiên Ý và Trình Lãng vừa vào năm nhất đại học, hai người không cùng chuyện ngành một ngày nọ đụng nhau ở nhà ăn. Vì đi hơi muộn nên trong nhà ăn chỉ còn lại một phần thịt bò kho, hai người quyết định sẽ ra sân thể tháo đánh nhau một trận, kẻ thắng sẽ được. Kết quả khi hai người mũi bầm mắt sưng quay về thì phần bò kho cuối cùng đó đã bị người ta mua mất rồi. Hai người nhìn nhau, rồi cùng lúc phá lên cười to, tuy không được ăn nhwung không đánh không quen, trở thành bạn thân.
Đây là câu chuyện hai kẻ tham ăn