Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.

ùng tám tòa thành trì đến đổi.
Ta: “…”
Thái Sư cùng chúng đại thần: “…”
Chúng ta cũng chưa từng nghĩ tới Ngô Chinh lại vô dụng đến như thế, cứ thế mà đem tám tòa thành trì đổi lấy bình an nhất thời… …
Vô Mẫn Quân không hề kinh ngạc tý nào, chỉ thản nhiên nói: “Bên cạnh Ngô Chinh đại khái chắc có kẻ thổi gió bên tai … A, xem ra có người càng muốn lật đổ Bắc xương quốc hơn so với chúng ta.”
Cho dù như thế nào, điều kiện tốt như vậy , chúng ta không đạo lý mà không tiếp thụ, ta làm bộ làm tịch một phen, nói Bắc đế thật sự là khách khí quá khách khí, Bắc đế nói không sao không sao, sau đó ta thu binh, cũng chính thức ký kết hiệp ước cùng Bắc đế, tất cả tám toàn thành biên giới Bắc Xương quốc đều thuộc về Tây Ương quốc . Đương nhiên, vị công chúa kia cũng thả về.
Ta nghĩ lúc trước Vô Mẫn Quân nói mục tiêu là tám tòa thành trì… Hóa ra một câu như sấm.
Vô Mẫn Quân được tám tòa thành, tính tình vui vẻ, mỗi ngày đều phi thường vui vẻ, không có việc gì liền ư ử hát khúc hát gì đó, ta bị hắn ảnh hưởng, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ, vẻ mặt càng trở nên ôn hòa hơn so với các đại thần và các tỷ muội.
Chẳng qua do vẻ mặt quá mức ôn hòa mà khiến cho xảy ra vấn đề.
***
Vấn đề này nói ra cũng vô cùng bình thường, nhưng đối với ta và Vô Mẫn Quân mà nói cũng là có chút phiền toái.
Đó chính là chuyện tuyển phi
Ban đầu, là do tang kỳ, cho nên khi tân hoàng đăng cơ, cơ bản không ai dám nói cái gì. Sau đó, quan hệ giữa ta cùng Vô Mẫn Quân tốt như vậy, mọi người đại khái cũng đều chịu đựng . Cuối cùng, lại là vì chiến tranh hết sức căng thẳng giữa Bắc Xương quốc và Tây Ương quốc trong lúc đó, quốc sự trước mặt, ai dám lấy chuyện tuyển phi này đến phiền hoàng đế?
Chẳng qua hiện tại nếu Tân bắc đế Bắc Xương quốc không chịu được một đòn như thế, chủ động đưa lên tám tòa thành trì, ta lại vẻ mặt ôn hoà như vậy… Điều này thúc giục chuyện tuyển phi cho ta dần dần nổi lên.
Ta với Vô Mẫn Quân mới thành hôn hơn hai tháng, “Trường Nghi công chúa” vẫn chưa mang thai cũng là bình thường, thế mà hôm nay ta nhận được một tấu thư, nói là hoàng hậu vô sinh, hắn ta lo lắng hoàng thất không người nối nghiệp linh tinh , hy vọng ta có thể quảng nạp hậu phi, khai chi tán diệp.
Ta đem tấu thư này cho Vô Mẫn Quân xem, Vô Mẫn Quân viết mấy câu vào, ta nhìn nhìn, đại ý là: ta có con hay không, ta còn chưa lo lắng, ngươi lo lắng cái quái gì? Hoàng Thượng không vội, thái giám chết bầm đã lo.
Hiện tại ta có thể tưởng tượng được tên đại thần sau khi nhận được hồi âm sẽ có biểu tình gì.
Làm sao mà chịu nổi…
Sau mọi người giống như đã hẹn trước với nhau, tấu chương để ta nạp phi tử bay như hoa tuyết tới bàn, trên cơ bản ta chỉ cần nhìn thấy có liên quan tới hai chữ này liền không nói hai lời quăng cho Vô Mẫn Quân, khiến cho sắc mặt Vô Mẫn Quân trở nên không vui vẻ hẳn.
Ta vui sướng khi người gặp họa: “Xem ra mọi người đối với năng lực sinh dục của ngươi có vẻ lo lắng đó, Tây Hoàng.”
Vô Mẫn Quân chậm rãi thu hồi hai bản tấu chương trong tay, nói với ta: “Hoàng hậu, đó là vấn đề của ngươi… Không bằng hiện tại liền nghĩ biện pháp mang thai?”
Ta: “…”
Nói thật đơn giản…
Ta thở dài, lấy lại tấu chương trong tay hắn, mở ra xem, phát hiện đó là Lưu thị lang , ông ta tỏ vẻ Hoàng Thượng hẳn nên nạp phi tử , cũng uyển chuyển tỏ vẻ, nữ nhi của mình quả thật là người không tệ.
“Chuyện này mà đại thần còn tự mang người được đề cử sao.” Ta nở nụ cười, ban đầu chính là thúc giục, hiện tại rõ ràng đã tự tiến cử .
Vô Mẫn Quân nói: “Bằng không ngươi nghĩ vì sao bọn họ tích cực như vậy? Nói cái gì trăm năm cơ nghiệp, nói cái gì truyền thừa… Còn không phải hy vọng thân thích của mình chui vào hậu cung của ta sao.”
Ta nói: “Cũng bởi vì ngươi rất âm tình bất định , bọn họ muốn tìm biện pháp kiềm chế ngươi thôi.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Vậy bọn họ quả thật là không hiểu ta … Ngươi xem, Thái Sư cho tới bây giờ không nói gì thêm.”
Đúng, thật là những người đó thật không thể hiểu nổi Vô Mẫn Quân , ta còn nhớ rõ thúc phụ với Thịnh An quận chú không hay ho kia, lúc trước Thịnh An với Vô Mẫn Quân thoạt nhìn coi như là thanh mai trúc mã , vị thúc phụ kia phỏng chừng cũng có tâm tư dùng Thịnh An quận chúa để khắc chế Vô Mẫn Quân, kết quả cuối cùng cũng là Vô Mẫn Quân lợi dụng Thịnh An công chúa, cuối cùng còn dùng nàng miễn trừ một hồi nguy cơ, cũng đem toàn bộ người trong gia tộc đuổi đi.
Cho nên nói, đem nữ nhi của mình nghĩ biện pháp khắc chế người khác là ngu xuẩ… Nói không chừng trong tương lai nếu như khi nào Vô Mẫn Quân mất hứng một cái, liền cùng nhau toi đời …
Ta nghĩ đến cảnh tượng như vậy, cảm thấy có chút không biết nói gì, liền đem tấu chương trả lại cho hắn: “Vậy ngươi tính làm sao bây giờ? Hiện tại bọn họ thế tới rào rạt , cũng không thể không nói gì… Bây giờ còn dâng tấu chương, nếu trong tương lai có người ngay tại trong triều mà nói cái gì, ta thật sự là không có biện pháp ứng phó.”
Vô Mẫn Quân nghĩ nghĩ, nói: “Thật sự không được liền nhận một hai người?”
Ta một đầu toàn mồ h