Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

nhiều năm xem tiểu thuyết của ta, hiện tại nàng ta quay đầu sẽ bắt đầu kể ra oan tình của mình, hơn nữa còn nói như vậy, bóng dáng đẹp như vậy, trước mặt nhất định vô cùng dọa người…
Quả nhiên, nàng ta buông cây sáo, chậm rãi quay đầu…
Ta kinh hãi kêu lên một tiếng, lui đến phía sau Vô Mẫn Quân, cúi đầu tựa vào Vô Mẫn Quân… Kỳ thật cũng chính là trên lưng ta, nhắm chặt mắt lại.
Im lặng… Vẫn là im lặng…
Như thế nào lại không có thanh âm u oán âm trầm kia?
Ta chần chờ ngẩng đầu, lại phát hiện cung nữ kia có khuôn mặt rất xinh đẹp, hơn nữa… nhìn kỹ, hình như là người bình thường. Lại nhìn kỹ… Còn có chút nhìn quen mắt?
Trí nhớ của Vô Mẫn Quân hiển nhiên tốt hơn ta nhiều, hắn thản nhiên mở miệng: “Ngươi là nữ nhi của Lưu thị lang sao?”






A, ta nhớ ra rồi, Lưu thị lang chủ động nhất tích cực nhất, bức họa cũng vẽ đặc biệt cẩn thận, hiện tại nhìn thấy người thật và bức họa cũng không có gì khác nhau, quả thật là mỹ nhân. Lưu thị lang rõ ràng có chút bình thường, đại khái chắc là mẫu thân nàng ấy đặc biệt xinh đẹp đi.
Lúc này Lưu Á vô cùng kinh ngạc nhìn ta và Vô Mẫn Quân —— cũng đúng, tình huống vừa rồi, vua của một nước lại phát ra tiếng kêu sợ hãi, sau đó trốn sau lưng hoàng hậu… có thể nào không khiến cho người ta kinh ngạc cực độ không. Lại nhìn hai tên thị vệ phía sau, bọn họ cũng đã phục hồi tinh thần từ kinh hoàng “đụng phải thứ không sạch sẽ” sang lâm vào kinh hoàng “Hoàng thượng hóa ra vô dụng như vậy”…
Ta giả vờ như chưa hề có chuyện gì phát sinh, nói: “Lưu Á? Ừ… Ta có chút ấn tượng.”
Lưu Á nghe ta nói như vậy, vui mừng lộ rõ trên nét mặt nói: “Hoàng Thượng nhớ tới thần thiếp, thật sự là vinh hạnh của thần thiếp.”
Ta khiêm tốn nói: “Là do trí nhớ tốt thôi.”
“Vậy ngươi nói một câu trọn vẹn được không…” Vì sao cảm giác giống như hết hơi vậy…
Câu cuối cùng ta không nói, sợ nàng ta lại bi phẫn muốn tìm cái chết.
Dù thế nào Lưu Á cũng biết được xem ra bản thân không được hoan nghênh , vì thế nhẹ nhàng nói: “Hiện tại thần thiếp biết sai rồi… Thần thiếp xin quay trở về.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Hoàng cung trọng địa, ngươi muốn vào thì vào, muốn ra thì ra? Không khỏi rất không đem uy nghi của hoàng thất để vào trong mắt! Chẳng lẽ Lưu gia ngươi có quyền cao chức trọng như vậy là có thể ra vào hoàng cung như nơi không người sao? ! Có phải cái ngai vàng của Hoàng Thượng kia, Lưu gia ngươi cũng muốn ngồi thử một lần hay không? !”
Ta biết bộ dạng lúc này của Vô Mẫn Quân cũng không phải đang giả bộ ác, mà là thật sự bị hành vi này của Lưu Á chọc giận, sắc thái trong mắt hắn lúc này hoàn toàn chỉ có hung ác, một cô nương như Lưu Á chỉ sợ lúc này đối mặt với một “cô nương” Vô Mẫn Quân cũng bị dọa quá mức, chỉ run run nói: “Hoàng hậu nương nương… Không phải! Người quá suy nghĩ rồi, cha thần thiếp trung thành và tận tâm, tuyệt đối không hề không trung thực, để cho thần thiếp đi vào đều chỉ là để hầu hạ Hoàng thượng cho thật tốt, thật sự không có ý gì khác!”
Dứt lời, hai tròng mắt rưng rưng nhìn ta: “Hoàng Thượng, xin người tin tưởng thần thiếp!”
Kỳ thật, ta rất là tin tưởng, chẳng qua nhìn bộ dạng kia của Vô Mẫn Quân, ta không dám xen mồm vào, vì thế chỉ dường như không có việc gì nói: “À… Chuyện thế này, hoàng hậu định đoạt là được.”
Hai vị thị vệ: “…”
Bọn họ đại khái suy nghĩ, hoàng đế này thật quá vô dụng…
Vừa nghe ta nói để cho Vô Mẫn Quân xử trí, Lưu Á lộ ra thần sắc khiếp sợ cùng với tuyệt vọng, Vô Mẫn Quân lạnh lùng tới gần nàng, mà Lưa Á vẫn đang ngồi ở bên bờ ao sen, trốn cũng chưa nghĩ tới chỗ mà trốn.
Ta nghĩ nghĩ, sợ Vô Mẫn Quân thật sự hạ sát thủ, vì thế kêu lên: “Hoàng hậu, tùy tiện đánh một chút hết giận là được, đừng quá dùng sức!”
Lưu Á: “…”
Lưu á quay đầu nhìn ta với ánh mắt tuyệt vọng, ai, nàng không biết, ta đây là đang cứu nàng đó.
Vô Mẫn Quân đi tới bên cạnh Lưu Á, Lưa Á lạnh run cúi gục đầu xuống, tựa hồ muốn nhận phán xét của Vô Mẫn Quân, ta cũng có chút khẩn trương, không biết Vô Mẫn Quân sẽ làm cái gì.
“Loại chuyện này chưa từng ai có lá gan như vậy, về sau ta cũng hy vọng không gặp phải, Lần này, Hoàng Thượng tín nhiệm ta như vậy…” Vô Mẫn Quân bỗng nhiên quay đầu nhìn ta, thản nhiên cười với ta, sau đó tiếp tục xoay người nói với Lưu Á: “Ta trừng phạt ngươi nhẹ nhàng vậy.”
Dứt lời, vươn chân ngọc, đưa tới gần Lưu Á, nhẹ nhàng đá một cái…
Lưu Á ngã luôn xuống ao sen…
Ta: “…”
Thị vệ: “…”
Lưu Á: “…”
“A!” Lưu Á hiển nhiên không biết bơi, ở dưới ao sen hét chói tai liên tục, Vô Mẫn Quân bỗng nhiên nói: “Kêu la cái gì, đứng thẳng lên, nước còn chưa tới bả vai ngươi.”
Lưu Á: “… … …”
Lưu Á xấu hổ đứng thẳng người lại, quả nhiên nước mới chỉ đến chỗ xương quai xanh của Lưu Á, bả vai còn chưa chạm tới.
Ta có chút muốn cười, nhưng nhìn bộ dạng chật vật của Lưu Á lại có chút không đành lòng, vì thế để cho hai gã thị vệ vẫn đang trong trạng thái hóa đá đi tới kéo Lưu Á lên, sau đó căn dặn, bọn họ đem Lưu Á tống ra khỏi cung sau khi đ


Old school Swatch Watches