Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.
>Ta dừng một chút, nói: “Là thái giám trong cung?”
“Không phải.”
Ta càng thêm nghi hoặc, nói: “Người nọ có phải đã chết hay không?”
“Không phải.”
Ta nhận thức bất nam bất nữ hơn nữa không phải là thái giám? !
Ta làm sao đoán được người này là ai… Ta khó hiểu nói: “Ta nhận thua… Nào có người như thế này?”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Trước mắt chúng ta không phải sao?”
Ta: “…”
Ta nói: “Sao có thể nói như vậy, ngươi là nam tử, ta là nữ tử, đây không phải là chuyện ván đã đóng thuyền.”
Vô Mẫn Quân chỉ chỉ ta, nói: “Nhưng thân mình là nam , bên trong là nữ, thân mình ta là nữ nhưng bản thân ta lại là nam, nói đến tột cùng thì ai nói cho rõ ràng được?”
Dứt lời, hắn hướng ta nhíu mày: “Trường Nghi công chúa, quý tính người là gì?”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân nói rất có đạo lý , ta hoàn toàn không có cách nào khác phản bác, chỉ có thể mệt mỏi nói: “Vậy được rồi, ngươi muốn ta làm cái gì?”
Vô Mẫn Quân lười biếng nằm lên trên giường, đưa lưng về phía ta: “Giúp ta xoa bóp đi.”
Ta nói: “Ngươi hoàn toàn có thể cho hạ nhân tới làm…”
Nhận mệnh đưa tay xoa bóp giúp hắn, ta nghĩ ta cũng muốn nghĩ ra cái hắn không đoán ra được.
Một lát sau, Vô Mẫn Quân nói được rồi, ta lại cùng hắn mặt đối mặt, lần này đổi Vô Mẫn Quân đi đoán.
“Đó là người sao?”
“Không phải.”
“Đó là động vật sao?”
“… Đúng.”
“À, là tọa kỵ hắc mã của ta.”
“… … …”
“Ngươi làm sao mà đoán được !” Ta muốn phát điên, “Cũng quá nhanh rồi!”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Rất đơn giản, lúc trước ta hỏi ngươi người, ngươi nhất định sẽ chọn cái hác, nếu là động vật, động vật mà ngươi biết lại càng ít, cho nên chỉ có tọa kỵ hắc mã của ta — rất dễ đoán.”
Ta không nói gì, nói: “Vậy được rồi, ngươi muốn ta làm cái gì?”
Vô Mẫn Quân lười biếng nằm lên trên giường, nói: “Bóp chân cho ta đi.”
Ta nhận mệnh đưa tay giúp Vô Mẫn Quân bóp chân, bóp trong chốc lát, Vô Mẫn Quân bảo được rồi, đến lượt ta hắn, ta nói: “Là người sao?”
Vô Mẫn Quân nói: “Không tính.”
Không tính? !
Ta chỉ run run nói: “Vậy… Là quỷ?”
Vô Mẫn Quân nói: “Không phải.”
“… Không phải cái loại thần quỷ?”
“Không phải.”
“Là động vật?”
“Không phải.”
“Hoa cỏ cây cối?”
“Không phải.”
“Ngư trùng điểu thú?”
“Không phải.”
Ta hết chỗ nói rồi: “Cái gì cũng không phải, vậy là cái gì?”
Vô Mẫn Quân nói: “Ngươi lại nhận thua?”
Ta nghĩ nghĩ, nói: “Cái đó là sinh mệnh còn sống không?”
Vô Mẫn Quân nói: “Có.”
Đến đây ta thật sự không đoán ra được, ta nói: “Ta nhận thua, là cái gì?”
Vô Mẫn Quân cười cười, nói: “Là đứa bé trong bụng Bình Dương.”
Ta: “…”
Thật cũng quá xảo quyệt ! Người nào mà đoán được…
Ta nói: “Nói đi, lần này muốn ta giúp ngươi bóp ở đâu?”
Ta thật tình hy vọng hắn để cho ta giúp hắn bóp đầu.
Vô Mẫn Quân lại nói: “Đi với ta ra bên ngoài trước.”
Ta khó hiểu đi cùng hắn ra bên ngoài, Vô Mẫn Quân nhìn trái nhìn phải, cuối cùng tìm thấy một chỗ, nói: “Đào cái hố ở chỗ này đi.”
Ta cả giận nói: “Bắt ta dùng tay đào hố? !”
Vô Mẫn Quân nói: “Đương nhiên không phải dùng ta… Ngươi đi lấy mấy thứ tới đây sau đó đào.”
Trên bầu trời vẫn còn đại tuyết rơi xuống, ta tức không đánh được hắn, nói: “Cho dù hiện tại đào thì trong chốc lát cũng bị tuyết lấp kín.”
Vô Mẫn Quân có chút suy nghĩ nói: “Nói cũng đúng… Ừ, ngươi đi mang chút nước lại đây, rồi đào lấy cái hố nhỏ trước.”
Tình nguyện chịu thua, ta chỉ có thể nhận mệnh lén lút tìm đem cái xẻng, đào ra một cái hố nhỏ nhưng rất sâu, sau đó đem nước ở chỗ ao tới đây, lúc đầu Vô Mẫn Quân ở bên cạnh nhàn rỗi nhìn, cuối cùng thấy ta mệt chết đi cũng đến hỗ trợ… Ta thật không biết hắn định làm cái này làm gì…
Sau khi làm xong, ta rất mệt mỏi, nghĩ buổi tối còn phải cùng các đại thần điên điên khùng khùng suốt đêm, vì thế đành phải đi về phòng ngủ bù trước, Vô Mẫn Quân cũng có chút mệt, liền đi cùng, hai người ngủ thẳng cẳng tới lúc sắc trời tối dần, cũng là lúc tới thời gian dùng bữa.
Cả điện hoan hô, khóe mắt Thái Sư trở nên hơi ướt, hào khí uống rượu, nói: “Đa tạ Hoàng Thượng! Khụ…”
Nữ quyến bên cạnh ông nhanh chống vỗ lưng, hóa ra là uống quá nhanh, bị sặc .
Ta dở khóc dở cười, Thái Sư lúng túng nói: “Giờ đã già rồi, trước kia… Ai, không nói nữa.”
Mọi người cười ha ha, không khí càng trở nên náo nhiệt.
Chén thứ hai ta kính Khâm tướng quân: “Ttướng quân vì Tây Ương ta đông chinh bắc thảo, định quốc an bang, thật là trung thần lương tướng!”
Khâm tướng quân cũng kích động nâng chén, sau đó uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, cả điện ồ lên trầm trồ khen ngợi.
Ta đem rượu kính những ai có thể kính, cuối cùng đem chén rượu kia tới x trước mặt chi hạnh: “Chén rượu cuối cùng, kính hoàng hậu.”
Không nói thêm cái gì, ta trực tiếp nâng cốc uống hết, Vô Mẫn Quân cười cười, cũng uống cạn rượu trong chén, sau đó nói: “Đa tạ Hoàng Thượng.”
Hắn nhìn ta cười, ta nghĩ ta đại khái biết vì sao khi vũ cơ liếc mắt đưa tình về phía chúng ta, phô bày cả b