Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
đến tê tâm liệt phế, ta vốn đang có chút thương cảm, thấy muội ấy khóc như vậy lại chỉ còn kinh hoàng, lại nhìn Vô Mẫn Quân vẫn là vẻ mặt bình tĩnh, căn bản không thấy nỗi đau xót buồn ly biệt gì hết. Sau đó hỏi Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân chỉ đáp: đi rồi sung sướng.
Bình Dương công chúa được phu nhân dẫn đường đi ra khoi rcung tới phủ đệ phò mã Lã Dẫn — đương nhiên, này phủ đệ cũng là do Vô Mẫn Quân chuẩn bị thay hắn từ trước. Công chúa được đội ngũ hộ tống đi cùng, phía trước là đội ngũ chỉnh tề, phía sau là đoàn người đưa dâu, cuối cùng là binh lính cưỡi ngựa hộ tống. Đội ngũ vô cùng đồ sộ mà chỉnh chu, mặc dù không bằng với lúc ta thành hôn với Vô Mẫn Quân nhưng cũng đủ khiến cho người ta hâm mộ, theo ta thấy, bởi vì hôn sự của Bình Dương mà khiến cho vài công chúa nhỏ tuổi khác cũng trở nên rạo rực theo.
Đáng tiếc lễ động phòng với lễ hợp cẩn của Bình Dương công chúa và Lã Dẫn, ta với Vô Mẫn Quân đều không thể xem.
Chín ngày sau hôn lễ là ngày về thăm bố mẹ, Bình Dương cùng Lã Dẫn hồi cung, tiến hành lễ tạ ơn đối với ta và Vô Mẫn Quân, nguyên bản theo lệ thường là phải có một buổi tiệc lớn, nhưng hậu cung của ta với nữ quyến của Lã Dẫn đều là không, cho dù có muốn mở yến hội cũng không mở nỗi, cho nên rõ ràng từ bỏ, nói chuyện cùng Bình Dương trong chốc lát, thấy tựa hồ muối ấy cái gì cũng đều như ý, ta với Vô Mẫn Quân cũng thoáng yên tâm.
Bình Dương gả ra ngoài, ta với Vô Mẫn Quân cũng an tâm, dù sao cái ngày về thăm bố mẹ ấy, ta cố ý đưa cho Lã Dẫn một lọ nước an thần — chỉ cần không uống rượu, nước an thần kia thật sự vô cùng hữu hiệu, mỗi khi dùng nước an thần để đốt đèn, sau khi đi ngủ sẽ không nằm mơ, càng ngăn chặn cái khả năng nằm mơ kỳ quái.
Không bao lâu Tây Ương rơi trận tuyết đầu, mùa đông phía tây so với phía đông cũng lạnh hơn, tuyết rơi nhiều hơn rất nhiều, giống như trước có người sưu tầm lông ngỗng suốt ba tháng trước, đến một ngày mang bỏ ra ngoài hết.
Tuyết rơi ngược lại không lạnh, chỉ là sáng sớm ta tỉnh lại thấy trước mắt một mảng trắng xóa, từ bé tới giờ, ta rất ít khi nhìn thấy tuyết rơi nhiều như vậy, trong lòng vô cùng khoái trá, lôi kéo Vô Mẫn Quân đi chơi tuyết.
Vô Mẫn Quân luôn luôn ở Tây Ương quốc, đại khái hàng năm đều có thể nhìn thấy cảnh tuyết như vậy, bởi vậy vô cùng không kiên nhẫn.
Tính tình hắn lười, mùa đông chỉ thích ở trong Chưởng Kiền điện, đốt lò sưởi, tay cũng cầm lò sưởi, quần áo chỉ cần mặc mỏng manh một lớp là có thể đi ngủ được, trong điện với ngoài điện giống như là hai mùa khác nhau.
Nhưng ta tỏ vẻ, nếu hắn không chịu, ta sẽ tự mình gom lấy một đống tuyết lớn đổ lên trên đầu hắn, Vô Mẫn Quân mới miễn cưỡng đen mặt đi ra ngoài với ta.
Ta trái lo phải nghĩ, cảm thấy nếu tuyết rơi, sẽ làm người tuyết, nhưng Vô Mẫn Quân nói, tối nay còn có thể có đại tuyết, đắp người tuyết thì ngày mai chỉ sợ cũng không thấy nữa, ta thật cao hứng nói, vừa vặn ngày mai lại đắp một lần nữa, Vô Mẫn Quân liền nói, nếu cứ nhìn chằm chằm vào tuyết thì mắt sẽ không tốt. Ta đi tìm cái gạc băng mắt lại tránh bị ánh tuyết làm hại mắt mà cũng không đến mức nhìn không thấy, cũng đưa cho Vô Mẫn Quân một cái. Vô Mẫn Quân yên lặng cầm lấy, còn nói, đắp người tuyết dễ dàng bị cảm mạo, ta bị phong hàn mới khỏi không lâu. Vì thế ta lập tức để cho hạ nhân đi chuẩn bị trà gừng ấm lô, lúc nào cũng có thể sử dụng.
Vô Mẫn Quân rốt cục không có ý kiến, đem gạc băng đeo lên trên mắt, giúp ta đến đắp người tuyết.
Ta cầm nhánh cây để làm tay người tuyết, lại tìm không được cái gì để làm mắt với mũi người tuyết, cuối cùng lấy một bộ quần áo lúc Vô Mẫn Quân còn làm thái tử, lấy châu ở trên áo xuống để làm mắt với mũi, sau đó đem bộ quần áo kia quàng trên người người tuyết, rồi đội mũ miện lên trên người tuyết.
Ta nhìn người tuyết cười ha ha, nói: “Ngươi không biết là trông rất giống ngươi sao?”
Vô Mẫn Quân xùy ta nói: “Đâu có giống, bởi vì ngươi cho là giống thôi.”
Ta vì thế lại nhặt một nhánh cây, dặt ở dưỡi mũi người tuyết, giống như đôi môi hơi nhếch lên — đây là vẻ mặt tối kinh điển của Vô Mẫn Quân, mặc kệ là cười lạnh, giả cười, cười khẩy, khinh thường, đều có thể lấy cái này làm đại diện.
“Ha ha ha ha, cái này thì quá giống đi!”
Vô Mẫn Quân đắc ý nói: “Ta mà làm cái gì đều lợi hại cả thôi.”
Ta: “…”
Ta mặc kệ hắn, ngồi xổm xuống nhìn cái người tuyết kia, càng xem càng buồn cười, lại nhìn Vô Mẫn Quân, lại vô cùng buồn cười, ta nói: “Làm sao có người tuyết cổ quái như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy hình vuông như vậy.”
Vô Mẫn Quân miễn cưỡng nói: “Ngươi lại nghi ngờ ta liền giúp ngươi đắp hình tam giác .”
Ta: “…”
Vừa vặn Thái Sư cầu kiến, ta còn đang chơi người tuyết, liền để cho Thái Sư lại đây, Thái Sư tới gần vừa nhìn thấy hai người tuyết kia, mặt đều đen. Nói: “Hoàng Thượng hoàng hậu… cái này…”
Ta lại có chút xấu hổ, lại có chút đắc ý không biết vì sao, nói: “Ta cùng hoàng hậu đôi , hình tròn do ta đắp, hình vuông là nàng đắp, giống chúng ta không?”
Thái Sư choáng