Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.

ào để bụng, ta âm thầm nhéo hắn một chút, Vô Mẫn Quân tựa hồ nhảy dựng lên, rồi sau đó ngoài cười nhưng trong không cười bổ sung một câu với Nguyên Úc: “Thật sự là rất cảm tạ … Ha ha.”
Có người mang tới một cái bàn tròn sơn hồng lên, trên mặt bàn có đạt một vật, bên trên trùm một tấm vải màu vàng. Sau khi lấy tấm vải đó ra thì là một chiếc đèn tinh xảo đặc sắc.
HÌnh dáng của chiếc đăng di động kia rất đẹp, bên ngoài là mạ vàng, có cả chuỗi ngọc, ở trên ngọn đăng là cảnh vật chỗ rừng núi giao nhau giữa Tây Ương và Đông Nguyên, trùng trùng điệp điệp, mà có một mùi thơm nhè nhẹ lan tỏa, nếu trong ngày tế trời mà dùng cây đèn này ắt sẽ không lẫn vào đâu được so với vô số chiếc đăng tràn nghập Tây Ương quốc hôm đó.
Ta nhìn thấy chiếc đăng này, cảm thấy hoàng đế cùng Thái Hậu cuối cùng vẫn còn chút lưu tâm nên vẫn có chút vui mừng, nói với Nguyên Úc: “Thật sự là rất đẹp.”
Vô Mẫn Quân lại nhíu nhíu đầu mày, nói: “Thật sao? Rất bình thường, Tây Ương quốc…”
Nói còn chưa nói xong, ta liền âm thầm nhéo đùi hắn một chút, Vô Mẫn Quân đành phải giả cười chuyển lời nói: “Tây Ương quốc kỳ thật cũng không thể tạo ra, ha ha ha ha…”
Nguyên Úc cười cười, nói: “Tây Hoàng và Tây hậu thích là tốt rồi.”
Ta nhịn không được hỏi Nguyên Úc: “Đúng rồi, tuổi ngươi cũng không nhỏ, còn chưa nghĩ tới việc muốn thành gia sao?”
Nguyên Úc: “… A?”
Đại khái do Tây Hoàng đột nhiên quan tâm tới sinh hoạt cá nhân khiến cho có chút ngượng ngùng, Nguyên Úc lộ ra biểu tình rối rắm, nói: “À, hiện tại Đông Nguyên quốc bộn bề nhiều việc, thân là đại tướng quân, việc tại hạ phải làm không ít… Việc thành gia… vẫn nên tạm hoãn.”
Nếu không là vì ta, chuyện bên kia cũng không quan hệ, ta yên tâm nói: “Vậy cũng được, dù sao thành gia lập nghiệp, nam tử vẫn cần phải thành gia trước.”
Biểu tình Nguyên Úc phức tạp nhìn thoáng qua Vô Mẫn Quân, nói: “Vâng.”
Vô Mẫn Quân thoáng nhìn ánh mắt Nguyên Úc, điên cuồng trợn trắng mắt nói: “Nhìn ta làm gì? Bản cung đã lập gia đình , ta khuyên ngươi nên chết cái tâm đấy đi…”
Ta thật sự nhịn không được, vỗ bàn nói: “Vô… Hoàng hậu! Ngươi sao lại thế này? !”
Từ sau khi Vô Mẫn Quân đến lúc sáng nay, thái độ thì quái dị, giống như dã thú bị người khác xâm nhập lãnh địa, vẻ mặt không kiên nhẫn lại đi kèm bộ dạng chỉ chờ phát điên, thoạt nhìn vô cùng không thân thiện.
Vô Mẫn Quân lười biếng nói: “Ta không nên như thế nào.”
Vô Mẫn Quân cười một tiếng nói: “Ngày thường ta cũng là như thế này, vì sao không thấy ngươi nổi giận? Nay có cố nhân đến đây mà không vui ?”
Ta thật sự là không hiểu nổi: “Cái gì vậy!”
Nguyên Úc: “…”
Ta bỗng nhiên thấy vẻ mặt Nguyên Úc dại ra, nghĩ đến hắn đại khái so với ta còn khó hiểu hơn, vì thế thu tức giận lại, nói với Nguyên Úc: “Chiếc đăng di động này chúng ta rất thích, ngươi về Đông Nguyên quốc nói cho Đông đế cùng Thái Hậu, nói đa tạ bọn họ.”
Nguyên Úc: “… Vâng.”
Ta nổi giận đùng đùng nhìn thoáng qua Vô Mẫn Quân, trong lòng phiền thật sự, nhưng khi nói tiếp cũng lại không biết mình nên nói cái gì, đành phải nói: “Hoàng hậu, ngươi trở về đi.”
Ta không dám để cho hắn nói chuyện tiếp với Nguyên Úc.
Vô Mẫn Quân tùy ý lên tiếng, biểu tình thản nhiên rời đi, Nguyên Úc nhìn nàng, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, ta nói với Nguyên Úc: “tâm tình của Hoàng hậu gần đây không tốt.”
Nguyên Úc lại ngược lại trách cứ liếc mắt nhìn ta: “Tây Hoàng, ngài thật sự không nên tùy tiện nổi giận với Tây hậu.”
Ta: “…”
Tức chết ta …






Không lâu sau khi Nguyên Úc đưa tới chiếc đăng di động kia liền quay trở về Đông Nguyên, ta để cho hắn lưu lại một thời gian nhưng hắn kiên trì muốn đi, chẳng qua trước khi đi còn dặn dò ta nói, nếu tâm trạng Tây hậu gần đây không vui thì nên nhân nhượng nàng, ta quả thật muốn vùi đầu Nguyên Úc vào trong tuyết.
Sau khi Nguyên Úc đi rồi, đó là tiết đón xuân, tiết đón xuân được cử hành vào buổi tối, những ngày này cả nước nghỉ ngơi, hoàng đế cũng không cần phải lâm triều, ta ngủ một mạch, lúc vừa dậy phát hiện ra tuyết lại rơi, tuyết mới tan chưa bao lâu lại có tuyết rơi nữa, hơn nữa lần này tuyết rơi rất dầy thật sự khiến cho ta có cảm giác khó hiểu.
Vô Mẫn Quân cũng không kinh ngạc, chỉ nói tuyết rơi như vậy là bình thường, nhìn có vẻ nhiều nhưng tuyết sẽ không quá dầy, hôm nay rơi xuống nhưng không chừng ngày mai lại nắng.
Ta không hiểu biết những chuyện của Tây Ương quốc bằng Vô Mẫn Quân, chỉ có thể tỏ vẻ đã hiểu, dù sao tuyết rơi cũng tốt như vậy thì yến tiệc đón xuân buổi tối sẽ có nhiều thứ mà chơi.
Việc Nguyên Úc làm khiến cho ta vô cùng không thoải mái, nhưng sau khi Nguyên Úc đi rồi, Vô Mẫn Quân lại trở nên giống như không có việc gì, lại cười đùa vui vẻ với ta như bình thường, không còn thấy dáng vẻ lười nhác có lệ ngày hôm ấy, ta trái lo phải nghĩ chỉ cảm thấy có thể đại khái vì Nguyên Úc khiến hắn hồi tưởng tới lần đó bị cường hôn, cho nên khiến cho hắn vô cùng không thoải mái.
“Không phải.”
“Là nữ nhân?”
“Không phải.”
“…”


Polly po-cket