Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng

Tác giả: Độc Cô Cầu Yêu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1543 lượt.

người bạn bình thường, đi ăn với nhau một bữa cơm cũng không phải chuyện gì to tát, hơn nữa hôm qua còn là hắn trả tiền, như vậy cũng coi như cô còn nợ hắn, bèn thoải mái trả lời: “Được…”
“Không được!” Trầm Úy Vũ đứng ở cửa quát, có chút tức giận nhìn bộ mặt tươi cười sung sướng của Quản Sĩ Huân, lại thấy vẻ kinh ngạc của Đào Lộ, bỗng có cảm giác như đang bắt gian tại trận.
Chết rồi!
Không phải Trầm Úy Vũ phải mười hai giờ rưỡi mới về công ty sao? Sao bây giờ đã ở đây rồi? Còn để cho anh trông thấy cô và Quản Sĩ Huân đang nói chuyện phiếm, đã vậy còn nghe đúng đoạn bọn họ hẹn nhau đi ăn nữa chứ!
Anh đã biết chuyện tối qua, cộng thêm vừa nãy lại hẹn nhau đi ăn tiếp, quả thực không ổn chút nào, sắc mặt của anh cũng đã xanh mét rồi!
“Thư ký Đào, còn chưa tới giờ nghỉ trưa, xin mời quay lại phòng làm việc.” Trầm Úy Vũ nheo mắt lại, giọng nói nghe qua có vẻ rất nhẹ nhàng bình thản, nhưng Đào Lộ đã ngửi thấy mùi lửa giận của anh.
Hôm nay có phải thứ sáu ngày mười ba đâu chứ? Sao ông trời lại muốn trêu chọc cô vậy hả?
Cô đột nhiên không dám đi lên lầu chút nào, trong lòng biết rõ nếu lên đó sẽ chết càng thảm, nhưng vẫn vội vàng gật đầu với Quản Sĩ Huân một cái rồi đi theo sau Trầm Úy Vũ.
Nhìn bóng lưng của Trầm Úy Vũ, Đào Lộ cảm thấy rất áp lực, cô chưa từng trông thấy anh tức giận như vậy, ngoại trừ hôm tổ chức hôn lễ…
Tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo sơ mi, Đào Lộ cố gắng suy nghĩ xem nên làm thế nào để ổn định lại tâm trạng của Trầm Úy Vũ.
Cô thật không nghĩ là anh sẽ về trước giờ dự tính, cho nên mới không đề phòng mà tán chuyện với Quản Sĩ Huân một lúc.
Hai người bước vào thang máy, Trầm Úy Vũ vẫn không nói một lời, Đào Lộ cũng không dám mở miệng, đi ra thang máy, cô vừa mới theo anh đi vào văn phòng, anh liền lấy tay đóng sầm cửa lại, sau đó đè cô vào ván cửa, cúi đầu chặn lại tiếng hét chói tai của cô.
Lợi dụng lúc cái miệng nhỏ nhắn của cô đang mở ra, anh đưa ngay đầu lưỡi của mình vào, dùng sức liếm mút lưỡi cô, mạnh mẽ đến mức làm cho cô thấy hơi đau, muốn tránh đi thì lại bị anh ôm chặt lấy, chỉ còn biết đứng im chịu trận.
Đào Lộ thật sự không hiểu, hiện tại…là tình huống gì đây?






Người này là muốn ăn cái miệng nhỏ của cô đến khi nào hết tức giận thì thôi đấy à?
Cũng không phải là không được, nhưng mà anh có thể nhẹ nhàng một chút không? Tuy nhiên Đào Lộ lại không có cơ hội nói ra suy nghĩ của mình, bởi vì lưỡi còn đang bị anh cắn mút.
Cô cảm thấy mình sắp bị hôn đến rách da rồi, bởi vậy mới vươn tay nhỏ bé muốn đẩy anh ra, lại không ngờ cổ tay mảnh khảnh của cô lại bị anh nhanh chóng tóm gọn rồi giơ lên đỉnh đầu.
Cô bé này, đến bây giờ còn muốn kháng cự anh! Không lẽ là do tên Quản Sĩ Huân kia?
Trầm Úy Vũ nghĩ xong thì toàn thân đã bốc đầy mùi dấm rồi, tay trái đè lại hai tay có ý đồ phản kháng của Đào Lộ, tay phải gọn gàng cởi cúc áo sơmi của cô, chỉ trong chốc lát, cổ áo đã mở phanh ra, nhìn thấy cả áo lót màu đen bên trong.
Gì cơ?
Đào Lộ bị anh làm cho ngạc nhiên trợn hai mắt, không thể tin được là Trầm Úy Vũ lại quyết liệt đến vậy, lần đầu tiên cô cảm thấy như mình đang chọc giận một con sư tử, một con sư tử đang ngủ say…
Ở nhà để anh nuôi, ý là cô không thể đi làm, chỉ có thể hai mươi bốn giờ một ngày ngồi trong nhà ư? Cuộc sống như vậy làm sao cô chịu được? Cô đâu phải là đại tiểu thư hay thiên kim cổ đại được nuông chiều từ bé chứ!
Bàn tay to thuần thục cởi áo ngực của cô ra, sau đó đẩy lên cao, làm cho bộ ngực no đủ được giải phóng ra ngoài, anh cúi xuống ngậm lấy đầu ngực, đầu lưỡi qua lại liếm mút hai quả mâm xôi.
Từng cơn tê dại truyền đến làm cho đầu óc Đào Lộ trở nên hỗn độn, biết nếu không trấn an người đàn ông đang lên cơn ghen này thì thể nào anh cũng sẽ không bỏ qua, đành phải thả lỏng tâm tình mà nịnh nọt anh vậy.
“Ưm…Đừng dừng lại…” Cô nhẹ nhàng nói, rút cổ tay đang bị anh nắm chặt ra, rồi mới mò xuống tìm kiếm, cách một lớp quần âu vuốt ve nơi riêng tư của anh, lập tức cảm giác được vật đó đang sưng cứng lên trong lòng bàn tay cô.
Bên tai truyền đến sự hưởng ứng của Đào Lộ, cảm giác ghen tuông của Trầm Úy Vũ giảm xuống một chút, tiếp tục đùa nghịch hai bên ngực cô, bàn tay to lần xuống vén váy cô lên, dùng sức kéo quần lót của cô xuống.
Đang muốn sờ lên đóa hoa mềm mại kia thì Đào Lộ lại ghé vào tai anh làm nũng: “Tổng giám đốc…Em muốn ở trên salon…Phục vụ anh…” Vừa nói vừa thở nhẹ vào tai anh, vừa lòng cảm giác được toàn thân anh trở nên cứng đờ.
Từ “tổng giám đốc” kia mềm mại tiến vào tim, khiến cho anh muốn nhìn thấy thân thể mềm mại của cô nở rộ dưới thân anh!
“Ý kiến hay!” Trầm Úy Vũ một tay bế cô lên, rất tự nhiên cặp chân dài của cô vòng lên hông anh như một chú gấu trúc, nơi riêng tư khẽ cọ xát lẫn nhau, chất vải mềm kích thích hoa huyệt của cô, làm cho nơi mềm mại kia chảy ra chút mật dịch.
Trầm Úy Vũ nằm lên sô pha, Đào Lộ ngồi lên đùi anh, mắt nhìn cô quần áo không chỉnh tề, khiến anh không nhịn được nhéo mông cô một cái, bá