XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng

Tác giả: Độc Cô Cầu Yêu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341537

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.

nhưng sự thô to của anh vẫn khiến cho cô ăn không tiêu.
Không biết là do yêu nhau mà tâm linh tương thông, hay là do trùng hợp, mà Đào Lộ lại ưỡn nửa người trên, mở miệng yêu cầu: “Ưm…Tổng giám đốc…Ngứa quá…Anh mút nó đi…A…” Tay nhỏ bé lập tức nâng hai vú đặt vào miệng anh.
Trầm Úy Vũ há to miệng cắn bộ ngực sữa trắng nõn của cô, miệng cũng bắt đầu liếm hai quả mâm xôi, kỹ thuật của anh làm cho cô gái nhỏ rên rỉ không ngừng, bàn tay to đỡ lấy mông cô, nhân tiện giúp cô đong đưa một phen.
Mỗi lần đâm vào rồi rút ra đều kéo theo một lượng nước tràn ra, chảy xuống đùi hai người, sau đó thấm vào ghế salon.
“A…Anh mạnh lên…A…Tổng giám đốc…Sâu quá…Tiểu yêu tinh…kẹp chết anh này…” Đào Lộ phóng đãng kêu to, nộn huyệt co rút kẹp chặt lấy côn thịt, làm cho anh điên cuồng mà cọ xát.
Hai cơ thể va chạm phát ra tiếng bạch bạch trong văn phòng, điều hòa phả ra hơi lạnh, nhưng cũng chưa đủ để làm mát cho đôi nam nữ đang chìm trong lửa dục.
Đào Lộ cảm thấy mình trở nên thật dâm đãng, nhưng hình như càng như vậy thì Trầm Úy Vũ càng thích, nếu đúng vậy thì cô cũng không ngại dâm đãng hơn để quyến rũ anh.
“Quả đào nhỏ…Em nghe đi…Toàn là tiếng nước của em đó…” Trầm Úy Vũ ranh mãnh nói, khuôn mặt tuấn mỹ vì sảng khoái mà hơi nhăn lại, ánh mắt nóng rực nhìn thẳng vào cô, làm cho cơ thể cô lại nóng bừng, tiểu huyệt cũng càng thêm co rút.
“Có mà…có mà nước của anh ý…Anh đâm vào người ta…Nước chảy ròng ròng này…” Cô trực tiếp đáp lại, phần eo đong đưa càng nhanh hơn, cảm giác tuyệt vời kia cũng sắp tới rồi, khiến cô phải bám chặt vào người anh hơn, dùng sức ma xát thật nhanh.
Trầm Úy Vũ cũng đồng thời thẳng lưng đâm sâu vào trong, chạm vào nơi sâu nhất trong tiểu huyệt, làm cho cô hét chói tai vì lên cao trào: “A…Tới rồi…” Mật dịch phun vào côn thịt anh, khiến anh cực kỳ hưng phấn.
Bàn tay to giữ chặt eo cô, anh cuồng dã lay động cơ thể, nâng người cô lên rồi lại hạ xuống, côn thịt thô to chà xát vào tiểu huyệt sưng đỏ, làm cho cô không chịu nổi phải cầu xin tha thứ.
“Ô…A…Tổng giám đốc…Phá hỏng mất…Tê quá…Tê quá…” Đào Lộ mất hết sức lực, tay chân cũng trở nên mềm nhũn.
Trong đợt cao trào thứ hai của cô, cảm nhận được sự co chặt của tiểu huyệt, anh lại nhấn côn thịt xuống chạm vào miệng tử cung, sau đó đem tinh dịch nồng đậm bắn vào sâu bên trong….






Ánh nắng chiếu lên khung cửa, tiếng vù vù của điều hòa nổi bật trong không gian, trong văn phòng tiếng thở dốc của đôi nam nữ cùng dần dần ổn định lại.
Đào Lộ ôm cổ Trầm Úy Vũ, miệng thở nhẹ lên tai anh, hạ thân của anh vẫn cắm vào cơ thể cô như cũ, sự thân mật lúc này làm cho cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Đột nhiên, cô chợt nhớ hai người từ nãy vẫn cuồng nhiệt trong văn phòng, không biết có nhân viên nào đi qua đây hay không nữa?
Hơn nữa, với tác phong của Trầm Úy Vũ, anh sẽ không bao giờ làm chuyện này!
“Đều tại anh đó…Tự nhiên lại…” Đào Lộ rời khỏi hõm vai anh, nhìn vào bộ dạng như vừa được ăn uống no đủ của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng hơi ửng đỏ.
Đào Lộ đương nhiên cũng cảm giác được điều đó, cuống quýt lấy tay đè lên ngực anh, đáng yêu nói: “Đừng đùa nữa mà…Người ta đau lắm…Tổng giám đốc…”
Cô gái nhỏ này đau thật hay giả vờ đây? Nếu đau thật thì tại sao vừa nãy lúc cô chủ động đong đưa thì lại không kêu, sao bây giờ anh vừa mới cọ vào thì lại kêu hả?
Mặc kệ! Hiện giờ Trầm Úy Vũ đang hưng phấn, lại tiếp tục chăm chỉ cày cấy, ai bảo cô làm cho người ta thèm thuồng như vậy, ăn mấy lần cũng không thấy chán!
“Úy Vũ…Đau thật mà…” Cô dán lên mặt anh nói.
Lần này thì vị tổng giám đốc cố chấp đã phải dừng hành động đong đưa lại, hai tay ôm lấy cô, nói: “Được được, không trêu quả đào nhỏ của anh nữa.” Dù không biết là cô đau thật hay giả!
“Thật sao?” Đào Lộ hoài nghi nhìn anh, thật ra nếu anh thật sự muốn thì cô cũng nguyện ý thôi, chẳng qua vẫn phải tỏ ý kháng cự một chút.
“Thật.” Trầm Úy Vũ đáp, khẽ hôn lên môi cô một cái, cố gắng không để ý đến thân dưới đang bừng bừng dục vọng.
Nhìn chằm chằm vào anh, cô cảm thấy Trầm Úy Vũ lúc này không giống với Trầm Úy Vũ của kiếp trước nữa, không ngờ anh lại biết quan tâm chăm sóc như vậy.
Tựa đầu vào ngực anh, cô nhẹ nhàng hỏi: “Úy Vũ…Sao anh lại tốt với em như vậy?” Tốt đến mức khiến cho lòng cô rất ấm áp.
Giờ phút này, cô thật sự mơ hồ, liệu có phải nếu anh càng tốt với cô, thì sau khi phát hiện ra sự thật anh sẽ càng đau khổ? Càng khó đón nhận nó? Cũng càng…khó mà bỏ qua cho ân oán của một thế hệ?
“Quả đào ngốc, em là bảo bối của anh mà, anh không tốt với em thì tốt với ai đây?” Trầm Úy Vũ xoa nhẹ mái tóc ngắn của cô, nói tiếp: “Càng ngày anh càng thấy thích em!”
Trầm Úy Vũ chưa từng rung động vì ai, chỉ có duy nhất cô gái này là có thể khống chế được tâm tình của anh, làm cho cuộc sống của anh trở nên nhiều màu sắc, anh chỉ muốn yêu cô thật nhiều hơn nữa, không bao giờ hối hận!
“Vậy…Liệu anh có thể bất chấp tất cả mà yêu em không? Dù tương lai có xảy ra chuyện gì, anh cũng vẫn yêu em chứ?”