Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng

Tác giả: Độc Cô Cầu Yêu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.

uen thuộc với nó.
“Úy Vũ…Em còn chưa nghĩ đến việc kết hôn với anh…Vì…Vì…Em cảm thấy chuyện này quá nhanh, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, với lại…Em cũng chỉ mới vừa tốt nghiệp đại học…” Cô lo lắng nắm chặt váy, lớp vải cũng đã trở nên nhăn nhúm.
Cô đã đem những lý do xác đáng nhất để từ chối rồi, chỉ mong anh có thể tin tưởng và cho cô thêm chút thời gian nữa.
Nhưng thật lâu vẫn không nghe thấy anh đáp lại, Đào Lộ càng thêm hoảng hốt, nước mắt đã đảo quanh, đang do dự không biết nên làm gì thì bàn tay nhỏ bé đã bị anh nắm lấy.
Ai ~ Đúng là do anh quá nóng vội, chưa thăm dò ý kiến cô lần nào, không quan tâm đến suy nghĩ của cô, cho nên cô mới bị dọa thành như vậy.
“Không sao, anh sẽ chờ em. ” Trầm Úy Vũ ngồi lại trên ghế, vòng một tay kéo cô vào trong ngực, hôn lên môi cô để dỗ dành.
Hành động dịu dàng này khiến cho lòng cô thêm đau xót, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào ngực anh, nước mắt tuôn ra như mưa, làm ướt cả áo anh.
Em xin lỗi…Xin lỗi anh…Cô khẽ nói trong lòng, cô có thể cảm nhận được sự buồn bã của anh, nhưng lời xin lỗi lại không thể nói ra khỏi miệng.
Trầm Úy Vũ vỗ nhẹ lên lưng cô, khẽ thở dài một tiếng, đem nhẫn kim cương để lại vào túi áo, chờ một ngày khác lại đưa ra cho cô.
Ý niệm này anh sẽ không bao giờ thay đổi!






Ráng chiều đã hoàn toàn biến mất ở đường chân trời, sắc trời trở nên tối xầm, đèn giao thông ở các ngã tư bắt đầu sáng lên, Đào Lộ và Trầm Úy Vũ thấy vậy liền quay trở về nhà.
Mặc dù Đào Lộ không muốn trở về chút nào, nhưng mẹ đã gọi ba cuộc điện thoại giục cô về, vì vậy cô không thể kiếm ra lý do để chần chừ ngoài đường lâu hơn nữa.
Trầm Úy Vũ ngẫm nghĩ, có phải cô gái nhỏ của anh không vui kể từ khi về Hoa Liên đúng không? Vừa ra khỏi nhà đã kéo anh đi dạo phố, như thể muốn lang thang ngoài đường đến nửa đêm mới về không bằng.
Nhìn từ xa thấy trong nhà đã bật đèn sáng trưng, trông vô cùng ấm áp, nhưng bây giờ đối với Đào Lộ mà nói thì đó như một nơi để tra tấn tinh thần cô vậy, cho nên bước đi của cô lại càng thêm nặng nề.
Kiếp trước, cô chưa từng đưa Trầm Úy Vũ về nhà gặp ba mẹ, thứ nhất là vì cô có phần sợ anh, thứ hai là nghĩ dù sao sau khi kết hôn thì thời gian gặp nhau cũng nhiều, không cần gì phải vội, mà hiện tại mọi việc đã hoàn toàn thay đổi!
“Úy Vũ!” Cô xấu hổ trừng mắt nhìn anh, dáng vẻ như đang làm nũng, đáng yêu đến mức khiến anh chỉ muốn hôn một cái.
Ba Đào thấy con gái có phần mất hứng, liền chuyển đề tài sang gia thế bối cảnh của Trầm Úy Vũ.
Vốn gương mặt của Đào Lộ còn đang ửng đỏ thì bây giờ đã trở nên tái xanh, nghe Trầm Úy Vũ nói ba mẹ đã qua đời, ba Đào cảm thấy vô cùng thương xót nên không hỏi thêm nữa. Tưởng như cửa ải khó khăn nhất đã qua thì ba cô lại kể về công việc trước đây của mình.
“Hai ba mươi năm trước bác cũng chỉ từ một công chức nhỏ mà bò lên, lúc đó bác làm ở Hoành Điện, làm đến chức tổng giám đốc thì chuyển nghề, nếu khi đó không đổi công tác thì đã có thể mở được một công ty riêng rồi. ” Ba Đào nói xong thì mỉm cười, nếu không phải vì bí mật không thể nói ra kia, thì ông đã kiếm được thật nhiều tiền hơn bây giờ rồi.
“Hoành Điện? Trùng hợp quá, trước khi ba cháu mất, ông ấy cũng đã làm việc ở công ty đó. ” Trầm Úy Vũ lúc đó mới sáu tuổi nên không nhớ gì nhiều lắm, chỉ biết là ba mẹ rất yêu anh, anh lúc nào cũng thích chơi đùa với ba, sau này, mọi chuyện về ba mẹ đều là do bà ngoại bà nội kể lại.
Nghe Trầm Úy Vũ nói, ba Đào liền tràn đầy hưng trí, vui vẻ hỏi: “Ba cháu tên là gì? Có lẽ bác với ba cháu cũng từng là đồng nghiệp cũng nên!”
“Ba à, Úy Vũ đã nói là ba anh ấy mất rồi, sao ba vẫn còn hỏi nhiều thế?” Đào Lộ không để tâm đến ánh mắt của mọi người khi thấy cô cuống lên như vậy, cô chỉ muốn cố gắng bảo vệ hạnh phúc nhỏ của mình mà thôi.
Ba Đào nghe vậy cũng thấy con gái nói đúng, song chẳng qua là điệu bộ của Đào Lộ có phần nghiêm túc đến kỳ lạ, làm cho ông nhăn trán khó chịu.
Mà Trầm Úy Vũ thì lại nghĩ là cô sợ anh tổn thương khi nhắc tới ba mẹ, bởi vì anh nhớ rõ có lần cô đã ở trong thư phòng anh khóc không ngừng, thật sự làm cho người ta vừa buồn cười vừa không biết phải làm sao.
Thế là anh bèn nhẹ nhàng nói: “Tiểu Lộ, không sao đâu, anh không ngại mà ~ Ba cháu tên là Trầm Xuất Lương, bác có quen không ạ?”
Trong nháy mắt, ba Đào Lộ cảm thấy như tim mình ngừng đập, cánh tay đang gắp thịt cũng dừng lại trong bát, sửng sốt vài giây rồi mới trả lời: “Bác không biết, nhưng có nghe đồng nghiệp nhắc tới…”
Nhìn hành động của ba Đào Lộ, Trầm Úy Vũ cảm thấy phản ứng và lời nói của ông có phần không đồng nhất, nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Cho dù Đào Lộ rất muốn phủ định điều này, cũng không dám đi thăm dò sự thật, thậm chí còn hy vọng tất cả đều là giả, nhưng nhìn dáng vẻ của ba, cô biết hết thảy mọi chuyện đều là thật, một sự thật không thể chối cãi được!






Đào Lộ lăn qua lộn lại trên giường, mắt mở to, không hề buồn ngủ nhìn những ngô