Tác giả: Độc Cô Cầu Yêu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
lên.
Trầm Úy Vũ nhìn vào mà miệng đắng lưỡi khô, bụng dưới càng bị thiêu đốt, dẫn tới côn thịt ở bên trong cô cũng cứng rắn theo, vừa cọ xát cô vừa phóng đãng nói: “Đúng là tiểu yêu tinh, còn tự nghịch hai quả đào nhỏ nữa, không đút em ăn no cái miệng nhỏ phía dưới thì đúng là không được mà ~”
“A…Tổng giám đốc…Ưm…Thoải mái quá…Anh mạnh nữa lên…Chật quá…” Đào Lộ dâm đãng rên rỉ, bất chấp cả việc có ai đứng bên ngoài nghe hay không, cô chỉ thấy hiện tại toàn thân chỗ nào cũng vui thích, muốn được anh âu yếm nhiều hơn nữa.
“Kêu phóng đãng thêm chút nữa đi, anh thích nghe thấy em kêu!” Trầm Úy Vũ thở dốc nói, nhìn vào nơi riêng tư đang giao hợp của hai người, mật dịch chảy dọc ra đùi, hai vách thịt bị anh đưa vào rút ra, giống như một cái miệng nhỏ tham ăn vậy.
“Tổng giám đốc…Đâm em thích quá…Nóng quá…Còn ướt nữa…Mạnh nữa lên a…Phá hư em đi…” Cô thở gấp kêu, hai chân vòng chặt lên hông anh, vách thịt hút ngày một chặt, cuối cùng hét chói tai vì đạt cao trào.
Trầm Úy Vũ phát cuồng va chạm tiểu huyệt của cô, chạy nước rút khoảng hơn mười lần rồi thỏa mãn gầm nhẹ: “A…Sướng thật…”, côn thịt chạm vào miệng tử cung của cô rồi bắn tinh dịch nồng đậm vào sâu bên trong.
Buổi chiều đầu tiên của năm mới, ánh mắt trời vẫn chiếu rọi trên mặt đất, thỉnh thoảng có một cơn gió lạnh thổi tới, làm cho người ta phải rét run.
Đào Lộ đứng ở trong vườn phơi quần áo, trong đầu không khỏi nghĩ tới Trầm Úy Vũ, không biết hiện tại anh đang làm gì nhỉ? Ở bên bà nội? Hay là bị Tô Trinh Trinh quấn lấy? Hoặc có lẽ là đang làm ổ trên sô pha xem sách?
Người ta thường nói cách một ngày như cách ba thu, hai người đã xa nhau ba ngày rồi, như vậy tính ra là chín năm, thật nhớ anh quá.
Hôm qua là đêm 30, cả nhà cô quây quần ăn bữa cơm đoàn viên, ba mẹ còn tiện thể nhắc: “Tiểu Lộ, đang còn trẻ phải đi tìm bạn trai đi, tốt nhất là tìm được một người để dựa vào rồi ổn định cuộc sống. ”
Mà anh trai ngồi bên cạnh lập tức thay cô trả lời: “Tất nhiên rồi mẹ ~ Tiểu Lộ em ấy…” Còn chưa nói xong thì đã bị cô nhét một cái chân gà vào miệng.
Kính coong ~
“Anh chờ em một chút, chắc là anh trai em về, để em ra mở cửa. ” Cô giơ tay mở cửa ra, trong nháy mắt liền ngơ ngẩn, suýt nữa là đánh rơi điện thoại xuống đất.
Người đứng ngoài cửa tươi cười nhìn cô, áo khoác gió bó sát và quần bò, làm tôn lên vóc dáng thon dài của anh, trong tay còn cầm theo một món quà.
“Úy…Úy…Úy Vũ!?” Đào Lộ giật mình không tin nổi, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng tái nhợt.
Bỏ điện thoại di động vào túi, anh nhướn mi nhìn cô, thấy cô không giống như là đang vui, trái lại còn hơi hoảng sợ, hơi tức giận nói: “Em không chào đón anh sao?”
Thật ra trước đó anh đã không dưới ba lần nhắc đến việc đến nhà thăm ba mẹ Đào Lộ, nhưng mỗi lần nói đến là cô gái này lại ra sức từ chối. Lúc thì nói ba mẹ không có ở nhà, lúc thì nói cả nhà đang đi chơi, lúc thì lại bảo đang cùng bạn học ăn cơm, tóm lại lần nào cũng có lý do hết, không biết là như thế nào.
“Nào có, sao anh lại đến đây?” Đào Lộ nhỏ giọng nói, đang định đóng cửa lại rồi ra ngoài nói chuyện với anh, không ngờ lại bị ba mẹ phát hiện ra.
Mẹ Đào đi từ phòng bếp ra phòng khách, còn lớn giọng hỏi: “Tiểu Lộ, ai tới vậy con? Sao không mời khách vào nhà?”
Trời ơi! Sao mẹ nhanh quá vậy? Sớm biết phản ứng của mẹ nhanh như vậy thì cô đã kéo anh ra ngoài ngay từ đầu rồi.
“Con…con…con…” Đào Lộ “con” ba lần rồi mà vẫn không nói tiếp được, giống như đĩa vấp vậy, đang định nói là có bạn đến chơi thì đã bị người ta cướp lời.
“Chào bác ạ, cháu là bạn trai của Tiểu Lộ, tên là Trầm Úy Vũ. ” Anh khó hiểu liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó trực tiếp chào hỏi người phụ nữ đang đứng sau lưng Đào Lộ, điệu bộ còn rất hiền lành.
Xong rồi…xong thật rồi…
Đào Lộ xấu hổ cắn môi, lại nghe thấy mẹ vui vẻ nói: “Bạn trai? Ai nha ~ Mời vào mời vào, dì là mẹ của Tiểu Lộ, cháu cứ gọi dì là dì Đào, đứa nhỏ này còn xấu hổ nên không nói gì với dì cả, tối hôm qua hỏi nó thì nó còn đánh trống lảng nữa kìa.
Hai mắt không ngừng đánh giá Trầm Úy Vũ, mẹ Đào cực kỳ vừa lòng về cậu bạn trai của con, thoạt nhìn rất tuấn tú lịch sự, tuy là dáng vẻ hơi đẹp quá mức nhưng lễ phép như vậy, còn mang quà tới nữa, bà rất rất vừa lòng!
Đào Lộ thầm hét trong lòng: Mẹ ơi ~ Đừng nói nữa mà! Còn nói nữa thì chắc cô ăn không tiêu mất. Bởi vì cô vừa mới phát hiện ra ánh mắt nghi ngờ khó hiểu của Trầm Úy Vũ kìa!
Cứ như vậy, ba người mang theo ba tâm trạng khác nhau cùng đi vào trong phòng khách.
Đào Lộ cứng ngắc ngồi nghe mẹ và Trầm Úy Vũ ngồi trong phòng khách nói chuyện, không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là cuối cùng mẹ cô còn nói thẳng với anh là ‘con gái dì sau này giao cho cháu chăm sóc’.
Trầm Úy Vũ nghe vậy đương nhiên hiểu được ý tứ của mẹ Đào, liền dặn bà cứ yên tâm để Đào Lộ cho anh chăm sóc, còn nói thêm nhiều ưu điểm của cô nữa, làm cho cô nghe mà đỏ cả mặt.