Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

ọi điện thoại đến.
Ack……..
Một phút luống cuống, bị yến mạch làm phỏng lưỡi.
Cố Thanh nhận điện thoại, vẫn còn hít hà, giúp đầu lưỡi đỡ đau.
Đầu dây bên kia, Mạc Thanh Thành “Alô” trước, giọng trầm thấp: “Nghe xong rồi?”
“Vâng, vừa nghe xong…..”
“Vừa rồi quên hỏi em, sao khuya vậy rồi còn chưa ăn cơm?”
Cô nghiêng đầu, ngó đồng hồ treo trên vách tường, là tối rồi, đã tám giờ…….
“Hôm nay ba mẹ em không có nhà…. nhưng có để lại bánh mì cho em.”
“Đang ăn sao?”
“Vâng.” Cô thành thật đáp.
“Anh vừa thu thập xong,” Mạc Thanh Thành cười, “Vốn nghĩ muốn chờ em cùng ăn mấy món ngon, an ủi chính mình lễ tình nhân còn phải tăng ca.” Hắn nói rất đơn giản, nhưng có thể khiến người ta cảm thấy áy náy……..
“Lần sau đi,” Cô nghe có chút mềm lòng, “Lần sau…. nhất định cùng ăn với anh.”
“Ngày mai được không?”
( ⊙ o ⊙)……….
Mạc Thanh Thành hình như vừa uống ngụm nước, vừa suy nghĩ vừa nói: “Chiều mai anh đến phòng ghi âm, sẽ cùng bọn Phong Nhã Tụng ăn tối, hẹn địa điểm, anh tới đón em?”
Bọn Phong Nhã Tụng?
Vậy cũng đỡ….. ít nhất không phải hai người ở riêng. Bất quá…… phòng ghi âm và nhà cô ngược hướng, hoàn toàn không tiện đường, mình tự đi nhanh hơn.
“Được….. Anh cho em địa chỉ đi, em tự ngồi xe đi được rồi.” Cố Thanh bò dậy, mò cây bút trên bàn học.
“Cũng tốt, đợi anh xong việc trong phòng ghi âm có lẽ khá trễ.”
Mạc Thanh Thành thật sảng khoái nói địa chỉ.
Cô viết viết, chợt khựng lại.
Đây rõ ràng là……. địa chỉ nhà ở mà……
Chẳng lẽ không phải là nên cho địa chỉ tiệm cơm sao?!
“Đây là địa chỉ nhà anh,” Mạc Thanh Thành dường như vừa xé túi đồ ăn gì đó, bắt đầu ăn, giọng nói mơ hồ không rõ giải thích cho cô, “Anh và Tuyệt Mỹ ở cùng nhau.”
Khi hắn đang ăn gì đó, nói chuyện luôn rất chậm, như chú mèo lười nhác đang liếm móng vuốt liếc bạn, khiến người ta rối loạn kỳ lạ.
Không đúng…….
Trọng điểm không phải ở đó a T.T, Thanh Thanh Mạn………
( ⊙ o ⊙) ………..
Ngày mai cô phải đến nhà hắn…… ăn cơm, đây mới là trọng điểm của trọng điểm.
Ngay cả nhà bạn học cô cũng ít khi đến, qua nhà họ hàng cũng thấy gò bó, bây giờ lại muốn đến nhà một……. không đúng, là nhà của hai đại nam nhân? Cố Thanh tưởng tượng phòng của nam nhân sẽ ra sao, lập tức nhớ đến phòng của biểu ca, toàn bộ đều là đồ điện tử, các loại game xung quanh…….
Đàu Bài…….. hẳn không thế đâu?
Hẳn sẽ có thiết bị ghi âm chuyên nghiệp…….. còn có…… đồ ăn?
Sữa chua? Snack khoai?
Cô lúng túng a lúng túng, bỗng nhiên cảm thấy khi Đầu Bài đang ăn gì đó, mặc kệ là đối mặt hay điện thoại như bây giờ, thanh âm truyền tới đều có chút…. có chút… đáng yêu……
Che mặt a, suy nghĩ thật quỷ dị T.T
“Đồng ý rồi?” Mạc Thanh Thành xác nhận lại.
“Vâng…..” Cô nhìn dòng địa chỉ, đó là địa chỉ nhà của Đầu Bài và trưởng đoàn của Hoàn Mỹ, sao lại cảm thấy càng huyền diệu.
[1'> đồng: đây là đồng nhân dân tệ.






Đầu Bài hẹn cô buổi chiều năm giờ.
Cô theo địa chỉ đi đến nơi, vừa định theo hẹn gọi điện cho Đàu Bài, đúng lúc có hộ gia đình từ bên trong ra mở cửa sắt, Cố Thanh cân nhắc, cất di động, thừa dịp cửa chưa đóng, dứt khoát đi vào.
Thật ra….. mình tự đi lên cũng không sao, tới dưới lầu rồi còn bảo người ta xuống đón, có chút quái đản a T.T
Thang máy đến tầng hai mươi bốn dừng lại, cô ra ngoài, phát hiện nơi này kết cấu rất tốt, một tầng chỉ có hai hộ gia đình. Cô đối chiếu số phòng, tìm được cửa nhà Đàu Bài, hít thở hít thở, khiến bản thân không quá khẩn trương.
Bỗng nhiên bên trong truyền ra tiếng cười, hơn nữa là tiếng của vài người trộn lẫn……
“Vậy thật tốt,” Giọng của Phong Nhã Tụng, ngáp dài một cái, “Khách khí gì a, không cần khách khí.”
“Đúng vậy, ngày ngày khách khí, sao sống được a?” Wwwwk lấy điều khiển từ xa bên cạnh, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp hơn, “Cũng không phải người ngoài.”
Mọi người đang trêu đùa, Đậu Đậu Bã Đậu đột nhiên thò đầu ra từ phía sau Đàu Bài, đẩy vai hắn: “Đầu Bài đại nhân, mau tránh ra.” Đầu Bài nghiêng người nhường lối, liền thấy cô ấy bưng một rổ dâu tây đỏ tươi đi đến, hiển nhiên là vừa rửa xong, cô ấy vừa ăn vừa đi nhanh đến chỗ Thanh Thanh, cầm một trái đưa tới miệng cô: “Rất ngọt.”
Cố Thanh đang bị chọc xấu hổ, liền thuận thế cắn dâu, ừ một tiếng.
Rất ngọt.
Đặc biệt đặc biệt ngọt………
Đậu Đậu Bã Đậu cười khanh khách: “Muốn xem chúng ta chơi mạt chược hay ngắm Đầu Bài nấu cơm đây?”
“Em… em giúp anh ấy đi.”
Bảo cô chịu thời thời khắc khắc bị trêu chọc, cô ứng phó không nổi….. Không bằng đến phòng bếp cùng Đàu Bài.
“Ừm, đi thôi.” Đậu Đậu Bã Đậu nhún vai, “Bất quá, hắn là đầu bếp, căn bản không cần giúp đỡ.”
Cố Thanh im lặng, để balô ở sô pha phòng khách, Đầu Bài còn đứng ở cửa bếp, cô lập tức rất tự giác xắn tay áo, đi qua: “Em giúp anh nha?”
Hắn nhìn chằm chằm cô hai giây, chợt cười: “Không cần.”
“Ví dụ như giúp rửa thức ăn? Cắt rau, em cũng biết mà.” Cô xin xỏ nhìn hắn, muốn theo hắn vào bếp, không muốn ra ban công bị mọi người vây xem…….
Mạc T