Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1236 lượt.
hanh Thành lại nhìn cô hai giây, tầm mắt chuyển qua tủ lạnh trong phòng khách: “Muốn uống nước không? Anh hơi khát, lấy nước chanh trong tủ lạnh đi, chúng ta cùng uống?”
“Được.” Cô xoay người, mở tủ lạnh, lấy ra một hộp.
Chợt nghe Phong Nhã Tụng phía sau cũng chen vào giúp vui: “Thanh Thanh, chúng ta cũng khát ~”
“Trong tủ lạnh có bốn hộp nước chanh, tự đi lấy.” Mạc Thanh Thành đơn giản bác bỏ yêu cầu, xoay người vào bếp, Cố Thanh quyết đoán lựa chọn không nghe thấy, đi theo hắn vào bếp.
Bếp nhà hắn rất lớn, giống như cố tình chuẩn bị cho những người tham ăn vậy.
Đầy đủ dụng cụ, phòng bếp trang hoàng chủ yếu là màu trắng và cam nhạt, dưới ngọn đèn có vẻ vô cùng ấm áp, cô lấy từ trên tủ ra hai cái ly, rót nửa ly, mình uống trước một ngụm.
Lạnh lạnh chua ngọt, thật dễ chịu.
Khi cô đưa ly cho hắn, lại phát hiện hắn đã ở trước bồn rửa tiếp tục xử lý con cá kia, cẩn thận tỉ mỉ, động tác cực kỳ lưu loát…. Mấu chốt là, hắn không nhận ly nước.
Nhưng…….. hắn nói…. hắn khát……..
Cô rối rắm, nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn, do dự một hồi, rốt cục cầm ly thủy tinh đến cạnh bồn rửa, nhẹ giọng hỏi hắn: “Anh muốn uống nước chanh không?”
Chỉ vài chữ như thế, lòng đã hoang mang rồi.
Thế nhưng lại sợ hắn nói không uống, cự tuyệt mình, lại sợ hắn nói uống, vậy thì mình sẽ phải……..
Mạc Thanh Thành theo tiếng ngẩng đầu, nhìn thoáng qua cô, dời tầm mắt về phía ly thủy tinh, rất ngắn gọn ừ một tiếng.
T.T …….
Cô cầm ly thủy tinh, chậm rãi đưa qua, chạm vào môi hắn, sau đó phi thường cẩn thận, còn thật nghiêm chỉnh nâng đáy ly thủy tinh, để nước chanh chậm rãi chảy vào miệng hắn.
Cô hô hấp thật chậm………
Cố gắng chỉ nhìn ly thủy tinh, không nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc.
Tay mềm nhũn rồi, sắp không cầm nổi ly T.T ….
“Được rồi, cám ơn.”
Hắn không uống nữa, rời môi khỏi ly.
“Không có chi.”
Cố Thanh dùng hai tay cầm ly, đặt xuống bàn đá cẩm thạch.
Đầu Bài bắt đầu rửa sạch cá, đặt lên thớt gỗ, từ đầu tới đuôi đều phi thường thành thạo, Cố Thanh cảm thấy mình giống người mua nước tương, vô cùng ngượng nghịu hỏi: “Giao cho em làm chút việc gì đó đi?”
“Thật sự muốn làm?” Hắn cười, âm cuối nhàn nhạt, vô cùng mất hồn.
“Vâng.”
Mạc Thanh Thành vừa cắt mấy dao bên sườn cá vừa dặn dò người bên ngoai: “Tuyệt Mỹ, dọn bàn ăn đi, bắt đầu nấu đồ ăn rồi.”
Tuyệt Mỹ ừ một tiếng.
“Anh dạy em nấu,” Giọng của Mạc Thanh Thành vang lên cạnh cô, “Món này tương đối dễ làm, cá chiên giòn sốt cay.”
“Được.”
“Giống thế này, ở hai bên sườn cái, cắt mấy đường,” Hắn lật sườn kia của cá chép, từng dao từng dao cắt xuống, thịt cá đều đặn tách ra, nhưng không đụng đến xương, “Sau đó đem trứng cút trộn bột súng chuẩn bị trước, thêm chút muối, quét đều lên cá.”
Mạc Thanh Thành vừa nói, vừa cầm bát trong tay, quét thật đều.
Động tác cực kỳ mềm mại cẩn thận.
Đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp dạy cô, không giống bình thường chỉ thông qua giọng nói….. Chất giọng xinh đẹp như thế, đồ ăn ngon và….. mỹ nhân ở trước mặt dạy dỗ, Cố Thanh cảm thấy mình muốn nghiêm túc ghi nhớ, thật rất khó……
Hơn nữa, hắn ở ngay bên cạnh mình.
“Lát nữa khi chiên, đặt nguyên con cá vào chảo, rán đến khi vàng óng, vớt ra đặt lên dĩa.” Mạc Thanh Thành đặt cá qua một bên, rửa thớt thái rau, lấy nấm chân gà và cải bắp đã rửa xong đến, mở nước chuẩn bị nguyên liệu cho món khác, nhưng vẫn giảng giải cách nấu món cá kia, “Cho ít dầu vào chảo, cho tỏi băm và gừng băm vào xào cho thơm, sau đó đổ nước canh, muối, đường, nước tương, còn có tương ớt mua trong siêu thị, đảo đều, đổ lên cá, rắc hành lá là được.”
“Vâng.” Cô cũng không biết mình nhớ nổi không.
“Nhớ chưa?”
“Vâng…… cũng tạm đi.”
Đầu Bài đã mở bếp lửa.
Phốc một tiếng, ngọn lửa bùng lên.
“Anh là bác sĩ, em biết không?” Mạc Thanh Thành bỗng nhiên đổi đề tài.
“A?” Cố Thanh vẫn nghĩ về cá, không theo kịp tốc độ, “Biết….”
Dẫu sao thì cũng đoán được bảy tám phần.
“Cha mẹ anh cũng là bác sĩ,” Hắn cho dầu vào chảo, bắt đầu đun nóng, “Bình thường đều bận rộn nhiều việc, ít khi gặp nhau, nên khi anh nhàm chán bắt đầu thử lồng tiếng.”
“Ồ.” Cô bắt đầu chậm rãi theo kịp tư duy của Đàu Bài, tiếp nhận những lời giống như tự giới thiệu của hắn.
Sao cô lại cảm thấy, Thanh Thanh Mạn cô, trước mặt Đầu Bài vĩnh viễn đều chậm nửa nhịp……..
Bất quá……… thật thần kỳ.
Đầu Bài ở thế giới online vẫn thần bí như cũ, ở trước mặt mình, vừa nấu đồ ăn vừa nói chuyện, còn là chủ đề cô từng tò mò phỏng đoán qua…….
“Anh không phức tạp như vậy, là một người rất đơn giản.” Hắn cho cá vào chảo, bắt đầu rành mạch lưu loát chiên rán, tiếng lốp bốp lốp bốp, còn có tiếng máy hút khói, trộn lẫn, khiến cho tất cả đều rất thực……. Cố Thanh vừa nhìn hắn chiên cá, vừa bội phục tay nghề thành thạo của hắn.
Rất nhanh, hắn liền tắt lửa.
Cá được chiên vàng óng, đặt lên dĩa sứ trắng: “Chính là thế này, màu vàng kim, gần chín giòn, đừng vớt ra trễ quá, nếu không thịt cá sẽ già.”
“Vâng.” Cô gật đầu, tỏ vẻ mình nhớ rồi.
“Thanh Thanh?” Hắn đổ dầu còn tron