Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

Rất Nhớ, Rất Nhớ Anh

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.

g chảo vào chén sứ sạch.
“Vâng?” Cô lên tiếng, nhớ lại công thức, “Nên cho gừng băm sao?”
Hắn tắt máy hút khói, phòng bếp chợt thanh tịnh: “Anh rất thích em.”
Cô mở to mắt, còn chưa tỉnh khỏi công thức nấu ăn.
Hắn cười: “Làm bạn gái anh đi.”
“……… Chúng ta chỉ mới gặp vài lần……”
Thanh Thanh Mạn, ngươi có thể không chậm nửa nhịp được không a T.T …….
“Loại chuyện này và số lần gặp mặt không liên quan đến nhau.” Mạc Thanh Thành nhẹ nhàng bâng quơ bác bỏ.
“Lỡ như….. không hợp nhau thì sao?”
“Lỡ như, hợp nhau thì sao?”
“………..”
“Không bắt đầu, sẽ không biết kết cục, đúng không?”
“Vâng…….”
……….
……….
……….
……….
Bỗng nhiên, có tiếng vang nhỏ đâu đó, Đầu Bài mở máy hút khói, ném gừng băm vào chảo, sau đó là gia vị…. Nhất thời cả phòng bếp đầy hương thơm: “Thơm không?”
Giọng của hắn ôn nhu đầy cám dỗ hỏi cô, hoàn toàn là cố ý thấp giọng, cố ý trau chuốt.
Khó có thể chống cự, dẫn dụ cô.
“Thơm…..”
“Vậy lát nữa ăn nhiều chút.”
“Vâng……”
Cho nên, việc này….. coi như quyết định rồi…. sao…….
Hiển nhiên là Đầu Bài cảm thấy đề tài này đã xong, hoàn toàn tập trung vào việc nấu ăn. Nhưng cô….. cảm thấy cả người mình sắp bị thiêu cháy, so với con cá vừa bị rán kia không khác chút nào……. hoàn toàn, không khác chút nào…….






“Mạc Thanh Thành, anh làm gì người ta vậy?” Có thân ảnh tựa vào cửa, là Phong Nhã Tụng tới thúc giục thức ăn, trước giờ hắn vốn có tiếng là tiểu công tử đùa chết người không đền mạng, lúc này dồn hết tâm sức bắt chẹt, nhìn Đầu Bài từ đầu tới chân, “Xem mặt Thanh Thanh đỏ kìa, sắp đỏ hơn cả khăn quàng đỏ rồi.”
Nước sốt đã xong, cùng với hành băm, rắc trên người chú cá.
Quả nhiên là thơm nức mũi.
Đầu Bài bưng dĩa cá, liếc mắt nhìn Phong Nhã Tụng, người này liền lập tức thu hồi vẻ mặt trêu chọc, ngoan ngoãn đi vào bưng cá. Ngày thế này, đắc tội đầu bếp là không có đồ ngon ăn đâu………..
Phong Nhã Tụng đi ra rồi, phòng bếp như cũ có tạp âm của máy hút khói, cô cảm thấy mình như bị tiếng ồn chấn động, cả linh hồn cũng muốn nhảy ra ngoài rồi, dường như nghe được bản thân thì thào: “Em ra ngoài trước, dù sao cũng không giúp được gì…….”
Cô uống ngụm nước trái cây, cũng nhìn chằm chằm bàn đồ ăn ngẩn người.
Đậu Đậu Bã Đậu tưởng cô sợ bị trêu chọc, thanh giọng hỏi: “Thanh Thanh, lúc trước vì sao em gia nhập giới cổ phong vậy?”
“Em?” Cố Thanh dời lực chú ý khỏi thức ăn, “Kỳ thật…. ban đầu bị bạn học nô dịch, bắt em hỗ trợ biên khúc một bài, mới biết đến giới này…..”
“Em biết biên khúc?” Đậu Đậu Bã Đậu rất kinh ngạc, “Vậy nhất định biết soạn khúc?”
“Từng làm một ít, cũng không phải người nổi tiếng hát.”
Đậu Đậu Bã Đậu hai mắt sáng rỡ.
Cô thân ở trong giới cổ phong và lồng tiếng, đương nhiên biết một người vừa biết soạn và biên khúc có…. giá trị thế nào: “Em còn là ca sĩ? ……. Thanh Thanh, thì ra em có nhiều công năng vậy a, khó trách Đầu Bài thích em vậy T.T……”
Phỉ Thiếu cũng kinh ngạc: “Giới cổ phong, soạn và biên khúc đều rất kiêu ngạo, Thanh Thanh, rất nhiều tiểu xã đoàn ngay cả người soạn cũng không có, xã trưởng của em cũng tốt số quá đi? Anh làm chủ đục khoét nền tảng, Thanh Thanh, qua xã đoàn của chúng ta đi.”
Người nào đó đang thọc gậy bánh xe một cách hăng hái, Mạc Thanh Thành đã rửa xong dụng cụ nấu nướng, rời khỏi phòng bếp.
Hắn thả tay áo sơ mi xuống, lập tức liền từ đầu bếp trở về Đầu Bài đại nhân phong lưu phóng khoáng. Hắn dường như không hề kinh ngạc với chuyện Thanh Thanh có thể soạn lẫn biên khúc mà mọi người thảo luận…. cũng không có gì đáng kinh ngạc, thật ra Cố Thanh đã sớm nói qua, cô muốn tặng hắn một bài hát mà……
Hắn ngồi xuống, ngay cạnh Cố Thanh.
Đồ uống trước mặt mọi người rất đa dạng, từ bia đến rượu trắng, đến nước trái cây, đến chỗ hắn…. biến thành sữa chua…. thật đúng là vạn năm cuồng sữa chua……
Cố Thanh phát hiện bản thân không thể khống chế mà chú ý nhất cử nhất động của hắn, thậm chí hắn cầm đũa, chỉ động tác đó, đối với nàng đều bị phóng đại lên vô số lần. Mạc Thanh Thành vô cùng tự nhiên gắp phần thịt ngon nhất gần vây cá, đặt vào bát của Cố Thanh: “Không phải khen thơm sao? Ăn nhiều chút.”
“Vâng……” Cô lặng lẽ cầm bát, trong ánh nhìn không hề dè dặt của mọi người, yên lặng ăn cá của mình.
Sau đó, phần thịt ngon phía bên kia cũng bị gắp đến bát của cô.
Được rồi….. Hai miếng thịt mọi người đỏ mắt thèm nhất đều cho kim chủ. Mọi người lo lắng Đầu Bài sẽ gắp cả con cá cho phu nhân nhà mình, vội vươn đũa, nhanh chóng phân chia hết con cá.
Please, Đầu Bài đại nhân rất ít khi làm cá đó…………
Cá Đầu Bài đại nhân làm là ngon nhất đó………
Còn Đàu Bài, trong lúc mọi người giành cá, đũa đã hướng về phía những món khác. Tóm lại, những phần ngon nhất đều cho Cố Thanh, cô nhìn bát đầy đồ ăn, cảm thấy thật sự không ổn, liều mạng ăn. Một người liều mạng gắp, một người liều mạng ăn, bữa cơm này ăn chưa tới mười phút, cô đã cảm thấy no T.T…….
Phỏng chừng do Đầu Bài đã phó thác chung thân…… Mọi người không hẹn