Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.

br>Mình có thể vượt cậu ấy được sao?
"Con gái yêu của mẹ là một nàng tiên cá" , khuôn mặt tươi cười và đầy vẻ
khích lệ của mẹ dường như vẫn hiển hiện trước mắt Tô Ngu, "Vì thế, con là người xuất sắc nhất, giỏi nhất trên thế gian này.".
Và thực tế, từ trước tới nay, Tô Ngu cũng luôn tin chắc như thế. Dù là hồi còn học mẫu giáo, tiểu học hay trung học, tất cả các giáo viên từng dạy qua đều khen cô là một đứa trẻ có tài năng bẩm sinh hiếm thấy, còn cha mẹ thì luôn tự hào về con gái, thậm chí những người khác lúc đầu nhìn cô bằng ánh mắt tò mò, thì về sau cũng đều phải thốt lên kinh ngạc.
Chính vì có tài năng bẩm sinh như vậy, nên ông trời mới lấy đi của cô khả năng nghe để duy trì sự công bằng - từ trước tới nay, Tô Ngu đều tin như vậy.
Nhưng, kì thi tuyển vào S.S đã mở ra cho cô những hiểu biết mới.
Sự cẩn thận và chắc chắn của Quan Tiểu Đông, sự mạnh dạn và xuất sắc
của Tạ Thanh Hoan, và cả Diệp Nhất nữa.
Diệp Nhất - người luôn khiến cho người khác thấy bất ngờ.
Một Diệp Nhất giống như một nhân số luôn biến đổi.
Và một Diệp Nhất hoàn toàn không cùng đẳng cấp với mọi người về sự
sánh tạo.
Mới mẻ - yếu tố mà tất cả những ai làm công việc thiết kế đều phải luôn luôn theo đuổi.
Mà điểm này - trong giờ phút hiện tại - lại là vết thương chí mạng của Tô Ngu.
Ngực tưng tức, ở chỗ sâu trong đáy lòng cô đang đau âm ỉ.
Trong trạng thái tinh thần rất sa sút, Tô Ngu nghĩ tới một câu hỏi:
Có phải là
Thực ra
Mình không hề xuất sắc như mình vẫn hằng nghĩ?
Diệp Nhất không nói dối.
Sau đó cậu ta gửi lại cho Tô Hòa một tin nhắn, hiển thị tên người gửi tin
nhắn là "Người cha đẹp trai khiến người khác mê mẩn nhất". Nội dung tin nhắn ấy là: "Con yêu, mười một giờ trưa ngày mai cha tới thành phố B, sau đó
chờ đi chuyến tàu lúc hai giờ rưỡi chiều, cha con mình cùng ăn cơm nhé."
Thế là ngày hôm sau, Tô Ngu một mình ra bến tàu.
Ở thành phố B, bến tàu đồng nghĩa với sự bẩn thỉu, rối loạn và kém cỏi.
Những đám người nằm vạ vật khắp nơi, những dòng người lộn xộn không
chịu xếp hàng theo thứ tự và xả rác ở bất cứ chỗ nào Tất cả hội tụ và tạo nên một thứ cảm giác không thể diễn tả được bằng lời, một vết sẹo ngoan cố bám chằng chịt lên thân hình đẹp đẽ, mĩ miều của thành phố.
Tô Ngu đứng ở cửa ra của bến tàu đã khá lâu, tàu đến chậm như thường lệ, mười hai giờ rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng của cha đâu. Điện thoại di động thì đã bị Diệp Nhất cầm mất, nên cô không thể nào gửi tin nhắn để hỏi cha xem đã đến đâu rồi.
Trong lúc không có việc gì để làm, Tô Ngu đưa mắt nhìn tứ phía, thế rồi cô trông thấy ở một chỗ cách đó không xa, có một người ngồi trên chiếc xe lăn đang chờ bên cạnh vạch đường dành cho người đi bộ.
Đó là một thanh niên chừng hơn hai mươi tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi dài tay màu đen, mặc dù trời đang rất nóng nực nhưng nửa người dưới người ấy vẫn quấn một chiếc chăn màu trắng đục, khuôn mặt và bàn tay để lộ ra ngoài, xanh xao, nhợt nhạt.
Chính sự đối lập giữa một màu đen trắng đã thu hút Tô Ngu, dường như
không suy nghĩ gì, cô bước về phía người ấy rồi lấy hết can đảm lên tiếng hỏi:
- Muốn, qua đường phải không?
Người ấy ngước mặt lên, một khuôn mặt gầy guộc, thanh tú và trong sáng
- một cảm giác dường như đã thân quen tự bao giờ.
Khoảnh khắc ấy, dường như một hòn đá ném xuống mặt hồ, tạo nên những cơn sóng nhỏ trong lòng Tô Ngu.
Tô Ngu không dám nhìn lâu, vội cúi xuống nắm lấy càng xe, nhân lúc đèn xanh đẩy chiếc xe đưa người ấy qua đường.
Tô Ngu thì bé nhỏ, còn chiếc xe ấy được đặt chế tạo riêng nên nó to hơn hẳn những chiếc xe khác. Người ấy tuy phải ngồi xe lăn, nhưng đôi chân dài, nhìn đã biết là khá nặng. Tô Ngu nghĩ rằng khi đẩy hẳn sẽ rất nặng, không ngờ bánh xe lại rất nhẹ, chỉ cần khẽ đẩy là nó đã lăn về phía trước.
Sau khi sang tới bên kia đường một cách nhẹ nhàng, Tô Ngu mới lên tiếng:
- Thôi, tạm biệt nhé.
Cô vừa định quay người đi, thì bỗng nhiên trông thấy hai người đàn ông
mặc comple màu đen, đeo cà vạt cũng màu đen chạy vội từ phía trước mặt đến, phản ứng đầu tiên của Tô Ngu là nghĩ thầm: Không lẽ họ chính là những
người đã bắt Diệp Nhất ngày hôm qua?
Những người mặc áo đen xông tới, một người trong số đó túm lấy cánh tay của Tô Ngu, nhấc cô lên như chim ưng bắt được gà con. Tô Ngu bị đau, kêu lên thất thanh.
Cô nhìn thấy môi của người ấy mấp máy, dường như anh ta đang hỏi: "
Mày làm gì thế?"
Cô làm gì ư? Chính cô cũng đang muốn hỏi anh ta làm gì đây! Đang lúc cô giãy giụa để cố vùng ra khỏi bàn tay của người ấy, thì không biết anh ta nghe thấy gì mà đột nhiên đặt cô xuống. Tô Ngu loạng choạng lùi về phía sau một
bước, đưa tay lên giữ chặt ngực - nơi trái tim cô đang đập rất dồn dập, cũng
đúng lúc đó cô nhìn thấy môi của người thanh niên ngôi trên xe lăn mấp máy.
Đôi mắt của anh ta đẹp như vẽ và mang chút buồn u uẩn, khi nói cũng rất
chậm rãi:
- Các người lui ra, đừng làm cô ấy sợ. Cô ấy chỉ muốn giúp tôi sang đường thôi.
Cuối cùng thì Tô Ngu cũng đã