Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
nghĩ ra vì sao cô có cái cảm giác là đã từng gặp người thanh niên ấy ở đâu rồi.
Cô từng trông thấy người ấy!
Ở trên tạp chí.
Trong giây phút then chốt, trí nhớ chợt bật mở ra như cánh cửa, kí ức hồi
mười ba tuổi ập về, Tô Ngu nhớ đến lúc cô giở cuốn tạp chí có tên là Treasure , ở trang thứ hai và ba là tấm ảnh chụp trường S.S; trang thứ tư, thứ năm là giới thiệu về trường S.S; ở trang thứ sáu, hình chiếc dây chuyền bằng hổ phách nổi bật trên nền phông màu đen, và ở góc trái của phông màu đen ấy chính là bức ảnh của người thanh niên này.
Chỉ có điều, lúc đó anh ngồi trên một chiếc ghế da màu đỏ, trên người mặc bộ comple màu đen, trông uy nghi như một bậc đế vương.
- Hạ, Ly - Tô Ngu khẽ nói tên người ấy, dường như không dám tin vào mắt mình.
Cô luôn ước ao được gặp người ấy.
Cô từng nhiều lần tưởng tượng ra cảnh họ gặp nhau. Trong tưởng tượng
của cô, người ấy vẫn ngồi trong chiếc ghế lộng lẫy vẻ uy nghi, còn cô thì như
một cô dâu, tiến lại gần với vẻ e sợ và thành kính
Lẽ ra phải là một cuộc tương phùng trang trọng, thiêng liêng như vậy, thế mà hiện thực thì lại khác hoàn toàn, gặp nhau ở đầu đường nơi người qua
người lại, còn cô - một cô gái vốn điềm tĩnh và thông tuệ thì lại vừa có một
hành động hấp tấp ngu ngốc.
Tô Ngu run rẩy, và đã có một phản ứng giống như bao nhiêu người khác khi lâm vào cảnh đường cùng, đó là bỏ chạy.
Cô quay người chạy đi.
Những người mặc áo đen không đuổi theo.
Cô cứ chạy như vậy mãi, cho tới khi về đến ga tàu, khi thấy dòng người
đông đúc ồn ào sắp vây kín mình và không nhìn thấy bóng dáng của Hạ Ly đâu thì mới thờ phào một cái.
Chưa kịp nghĩ lại về những chuyện vừa xảy ra thì cánh cửa trước mặt đã bật mở, tàu vừa đến ga! Cô vội nhón chân lên đưa mắt kiếm tìm, chẳng bao lâu sau thì cô thấy cha giữa dòng người đông đúc, cha cô không đi một mình, ông còn dìu theo một người khác nữa.
Đó là một người phụ nữ lớn tuổi, gầy gò, mái tóc lưa thưa, trên khuôn mặt gầy guộc toàn những vết đồi mồi. Người ấy ăn mặc rất giản dị, cha của Tô Ngu phải đỡ một bên thì bà mới tập tễnh bước đi được. Tô Ngu lục tìm trong trí nhớ một hồi, xác định chắc chắn rằng mình chưa bao giờ gặp người này. Bà ta
là ai nhỉ?
- Xin lỗi, cha đã đến muộn.
Sau khi chào xong, ông giới thiệu với cô:
- Đây là bác Hạ, cùng chuyến tàu với cha, bác ấy bị trẹo chân, cha đã băng
bó sơ qua
- May nhờ có bác sĩ Tô, nếu không thì cái chân trái của tôi đã bị hỏng mất rồi - Bà Hạ cảm kích - Cháu là con gái của bác sĩ Tô à? Cháu xinh quá, xin lỗi đã làm phiền đến cha cháu.
Tô Ngu đỏ bừng mặt, nhìn cha một cái, rồi lặng lẽ bước tới đỡ bà Hạ. Cha
cô hỏi:
- Chị Hạ, có ai đến đón chị không?
- Có, có. Com trai tôi sẽ đến đón. Lạ thật đấy, từ trước đến nay nó luôn là
người rất đúng giờ, thế mà sao tới giờ vẫn chưa thấy đâu nhỉ? À tôi thấy nó
rồi! Con trai ơi! - Bà Hạ vui mừng gỡ tay Tô Ngu ra, đưa lên vẫy và gọi:
- Mẹ ở đây cơ mà! Ở đây!
Tô Ngu nhìn theo phía bà gọi, lập tức trông thấy Hạ Ly.
Hạ Ly ngồi trên chiếc xe lăn được hai người đàn ông đỡ hai bên, đi đến
trước mặt họ. Bà Hạ quên mất là chân vẫn đang bị băng bó, vội nhào tới:
- Con trai! Mẹ nhớ con chết đi được!
So với sự xúc động của người mẹ thì biểu hiện của người con trai có vẻ bình
thản hơn rất nhiều. Câu đầu tiên anh ta hỏi:
- Mẹ, chân mẹ bị sao vậy?
- À, vì mẹ không cẩn thận nên lúc trên tàu bị trượt chân, may mà gặp được
vị bác sĩ tốt bụng. Phải rồi, để mẹ giới thiệu một chút, đây là bác sĩ Tô, còn
đây là con gái của ông ấy. Bác sĩ Tô, đây là con trai tôi
Tô Ngu chỉ mong sao đất dưới chân lúc đó có một kẽ nứt để cô chui xuống,
nhưng ánh mắt của Hạ Ly đã dừng lại trên mặt cô, anh mỉm cười và nói:
- Vừa rồi con cũng đã gặp cô Tô rồi.
- Sao? Các con quen nhau rồi à? Thế thì càng hay! Con trai, đúng lúc mẹ
đang tìm chỗ để đặt chiếc va li thì tàu phanh gấp, nếu không có bác sĩ Tô nhanh tay đỡ cho thì không biết chiếc va li sẽ va vào chỗ nào trên người mẹ, may mà chân chỉ hơi trẹo một chút thôi, con nhất định phải cảm ơn bác sĩ cho chu đáo đấy. Bác sĩ Tô, đi nào, đi nào, chúng ta cùng ăn một bữa cơm.
Tô Ngạn vội nói:
- Ồ, không cần đâu, chị Hạ, tôi còn phải chờ lên chuyến tàu lúc hơn hai giờ,
để dịp khác đi. Dịp khác có cơ hội sẽ tính sau, chị nhé! Hơn nữa, tốt nhất là
chị cũng nên đến bệnh viện để kiểm tra cái chân ngay đi!
- Ôi dào, không sao đâu, chỉ là một bữa cơm trưa thôi mà, nhanh thôi. Hay
là thế này đi, chúng ta đi tìm một nhà hàng gần đây vậy?
- Không cần thiết phải khách sáo như thế đâu, chị ạ
- Không được, không được. Nhất định phải ăn! Làm gì có chuyện để cho ân
nhân cứu mạng phải nhịn đói bao giờ? - Trước thịnh tình của bà Hạ, Tô Ngạn cảm thấy thực sự khó lòng mà từ chối được.
Ông đưa mắt nhìn con gái với vẻ khó xử, cuối cùng cũng đành gật đầu nói:
- Thôi được. Có điểu, ăn chút gì đó qua loa thôi là được rồi, đừng bày vẽ gì
nhiều.
Hạ Ly quay sang sai người mặc áo đen:
- Đi đặt chỗ