Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
sờ thấy, nếm được, cảm nhận được. Các em có trí tuệ, và nhờ điểm này nên các em có thể làm quen và chạm vào thế giới này bằng cách riêng của mình.
Thầy cô giáo nói, không nên cảm thấy tự ti và ấm ức vì khuyết tật của mình, vì trong thời đại này người ta hơn nhau là ở cái đầu, ở trí tuệ, mà ở điểm này thì các em không hề thua kém những người khác.
Thầy cô giáo nói rất nhiều, nhưng đều không bằng câu nói của mẹ:
"Vì con gái yêu của mẹ là một nàng tiên cá, nên để có được một linh hồn
bất diệt, con đã phải đánh đổi nó bằng âm thanh từ giọng nói của mình".
Nàng tiên cá là truyện cổ tích mà Tô Ngu thích nhất.
Để có được linh hồn bất diệt, nàng tiên cá đã dùng giọng nói của mình để
đổi lấy đôi chân của con người. Vì vậy, cô tin chắc rằng để có được điều gì đó, cô đã phải đánh đổi khả năng nghe để đến với thế gian này.
Mẹ từng nói: "Thế gian này rất công bằng. Để được một điều gì đó thì sẽ phải bỏ ra một cái giá".
Vì vậy, không cần phải tự ti, không cần phải sợ hãi, sự khiếm khuyết trên cơ thể chẳng qua chỉ là cái giá bỏ ra để thực hiện giấc mơ mà thôi.
Tô Ngu mỉm cười, dưới ánh nắng mặt trời, các đường nét trên khuôn mặt toát lên một vẻ cương nghị và đẹp đẽ.
- Ừ - Cô gõ chữ lên màn hình điện thoại cho Diệp Nhất nhìn: "Mình bị điếc
bẩm sinh, vì thế chỉ có thể đoán được lời nói của mọi người bằng cách nhìn
khẩu hình."
Diệp Nhất nói:
- Vậy, cậu có biết nói không?
Tô Ngu tiếp tục gõ chữ lên điện thoại: " Có. Nhưng mình nói không được
hay lắm, vì phải cô gắng phát âm để nói, nên nói rất chậm".
Diệp Nhất trầm ngâm trong mấy giây, rồi đột nhiên đưa tay ra, "tạch" một cái, gập ngay chiếc điện thoại di động của Tô Ngu lại.
Tô Ngu vẫn chưa hết ngạc nhiên thì thấy Diệp Nhất nói:
- Vậy thì, hãy nói chuyện với mình. Mình sẽ không chê cậu nói chậm, cậu cứ
nói đi! - Cậu ta chớp mắt - Không được gõ chữ nữa, mình muốn đối thoại với cậu.
- Mình - Tô Ngu dừng lại, nhưng nhìn thấy ánh mắt chờ đợi và đầy vẻ khích lệ của Diệp Nhất, bèn thu hết can đảm nói tiếp - Rất, vui, được, làm, quen, với, cậu.
- Thấy chưa, cậu đã nói rất tốt đấy chứ! - Diệp Nhất vuốt mái tóc dài của cô với vẻ rất thân thiết - Mình cũng rất vui được làm quen với cậu, tiểu mĩ nhân ạ.
Đôi mi của Tô Ngu khẽ rung lên, mặt thoắt trở nên đỏ bừng.
Thực ra, khi ở cùng với Tô Hòa, Tô Hòa đã yêu cầu cô phải nói bằng lời; khi
ở cùng cha mẹ, hai người cũng khuyến khích cô tận dụng mọi cơ hội để nói.
Nhưng, tất cả vẫn khác với bây giờ.
Vì, cha mẹ và chị đều là người trong nhà.
Còn người này là người ngoài.
Một bạn học vừa mới quen, giao tiếp chưa nhiều, sao lại có thể tùy tiện yêu
cầu một cách thẳng thừng như vậy với mình chứ?
Diệp Nhất, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị từ chối sao?
Sự tự tin quá mức ấy, có đôi chút khiến người ta
Tan học, Tô Ngu nhận được tin nhắn của Tô Hòa, nói rằng phải chạy lấy tin
nên không thể đến đón cô được và bảo cô đi xe bus về nhà, đây là lần đầu tiên cô tới bến xe bus ngoài cổng trường.
Đó là một bến xe hơi hẻo lánh, chỉ có tuyến 326 chạy qua. Có điều rất may
điểm cuối của tuyến 326 chính là khu Mĩ Cảnh Gia Viên - nơi hai chị em ở.
Trong lúc chờ xe, Tô Ngu nhìn thấy Tạ Thanh Hoan cũng đi về phía cổng trường, một chiếc Cadillac chạy đến, tài xế mặc đồng phục xuống xe mở cửa sau, Tạ Thanh Hoan vào xe, rồi chiếc xe lao vút đi.
Cảnh tượng chỉ có thể thấy trong phim ảnh, vậy mà lúc nãy nó lại diễn ra trước mắt Tô Ngu một cách hết sức chân thực, cô chợt nhớ đến chiếc xe Volkswagen Phaeton của thầy Ôn Nhan Khanh mà bà chị họ ghi tạc trong lòng, bất chợt mỉm cười.
- Cười gì thế?
Phản ứng đầu tiên của cô là lùi về sau một bước. Người kia cười ha hả:
-Sợ đến thế sao? Có phải gặp ma đâu. Ma đây! - Diệp Nhất làm bộ mặt méo
mó, mũi và mồm đều méo xệch về một bên.
Mặc dù ấn tượng về Diệp Nhất rất phức tạp, nhưng Tô Ngu vẫn không nén
được phì cười. Diệp Nhất nhìn biển xe bus:
- Bạn cũng đi tuyến 326 à?
- Ừ. Mình xuống, Mĩ Cảnh Gia Viên, còn bạn?
Diệp Nhất cho hai tay vào túi quần, vừa nhìn tên bến xe, vừa tiện mồm
đáp:
- Tôi vẫn chưa biết.
Tô Ngu thấy rất tò mò, sao lại có người ngồi xe bus mà không biết mình sẽ
xuống đâu? Đúng lúc ấy thì xe bus tới, cô đang định lên xe thì đột nhiên thấy sắc mặt của Diệp Nhất thay đổi, cậu ta đẩy Tô Ngu một cái khiến cô loạng choạng, suýt nữa thì ngã xuống bậc thang lên xuống.
Diệp Nhất lập tức ôm lấy ngang lưng cô, bế bổng cô lên, chạy nhanh về
phía xe, vừa chạy vừa kêu:
- Nhanh lên, nhanh lên! Bác tài ơi, lái xe nhanh đi!
Tài xế trừng mắt với cậu một cái:
- Vội để mà đi đầu thai kiếp khác à? - Tuy nói vậy, nhưng anh ta cũng nhấn
ga cho xe chạy.
Diệp Nhất cứ bế xốc Tô Ngu như vậy và đi tới bên hàng ghế thứ hai mới chịu đặt cô xuống. Mặt của Tô Ngu đỏ bừng, nhiều hành khách trên xe đổ dồn
nhìn vào, khiến cô vừa xấu hổ vừa luống cuống, cô buột miệng nói:
- Làm, làm, cái gì thế?
- Suỵt! - Diệp Nhất ra hiệu bằng tay. Trong xe hơi nhốn nháo, Tô