Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

phía sau, một tay giữ chặt khăn tắm trên người, tay kia một lần nữa đặt lên cửa phòng tắm.
Diêu Khiêm Mặc bước nhanh, tay đè lại cửa ngăn không cho nó đóng lại.
“Lâm tiểu thư, xin lỗi.”
Anh ta vừa nói xong, tôi liền cảm giác sau gáy nhói đau.
Ngay sau đó, cả người tôi lập tức tê dại, trước mắt mờ đi, một giây trước khi ngã xuống, bị Diêu Khiêm Mặc đỡ lấy.
Anh ta cúi đầu, gương mắt tiến đến, khoảng cách rất gần.
Ý thức cuối cùng của tôi, là tiếng Diêu Khiêm Mặc trầm thấp: “Đây là trả giá vì đã vi phạm sự hợp tác giữa chúng ta.”
Sau đó tôi hôn mê.






Do dự (P12)
Lúc tôi tỉnh lại thì thấy mình đang ở một chỗ lạ, ngoài miệng dán băng dính, không thể nói chuyện.
Nhìn quanh bốn phía mới phát hiện thì ra bị nhốt trong xe.
Tôi ngồi ở phía sau, chân tay bị trói, đối với ghế trước có một vách ngăn bằng thủy tinh đen, cũng không hiểu phía trước có người hay không.
Tôi cúi đầu nhìn người mình, không phải chiếc khăn tắm trước mà là âu phục của mình, coi như chỉnh tề.
Tôi nhìu mày, quay đi chỗ khác.
Anh ta cười ra tiếng, lồng ngực rung lên truyền đến tôi: “Yên tâm, chờ khi đến nơi, anh cho em mắng thỏa thích.”
“Nơi” trong miệng Diêu Khiêm Mặc là một kho hàng phía tây bến cảng.
Lúc này là rạng sáng, xung quanh bốn phía không người.
Ven đường, tôi nhìn thấy số hiệu kho hàng, kinh ngạc, mắt chằm chằm nhìn bảng hiệu, tầm mắt không chịu di chuyển. Tất cả những kho hàng này cũng một mã, tôi nhớ rõ tất cả chuỗi mã này, tất nhiên cũng nhớ rõ chủ sở hữu của nó.
Hà Vạn Thành.
Diêu Khiêm Mặc theo ánh mắt của tôi cũng nhìn về bảng hiểu. Một thoáng sau, sắc mặt lạnh xuống mở miệng: “Em luôn luôn nhìn thấy thứ không nên nhìn.”
Giọng nói anh ta thâm trầm, tôi khẽ run lên.
Diêu Khiêm Mặc cười khẽ, trái lại trấn an tôi: “Kỳ thật …. Biết cũng không sao.”
Nói xong, bước chân nhanh thêm, tiến vào kho hàng.
*****
Diêu Khiêm Mặc quả thật là người biết giữ chữ tín, sau khi đến nơi, lập tức tháo băng miệng cho tôi.
Anh ta cúi đầu nhìn, chờ tôi mở miệng.
Quả thật tôi muốn thao thao bất tuyệt mà nguyền rủa, nhưng tôi càng nóng lòng muốn biết: “Hà Vạn Thành?”
“......”
“Hà Vạn Thành là người đứng sau anh?”
Anh ta vẫn như trước không nói lời nào.
Tôi tiếp tục: “Bắt tôi lại đối với các anh có lợi gì?”
Anh ta nhún nhún vai, tiếp tục im lặng.
Tôi hỏi không ra điều gì, tay chân lại bị trói, lúc này thực sự lâm vào khốn cảnh, khó tránh bật cười tự giễu: “Tất cả các người đều là những kẻ hèn, dám làm không dám nhận. Bắt cóc một người phụ nữ để làm gì, trên thực tế chỉ là loại không có bản lĩnh …”
Tôi còn chưa nói xong, Hoàng Hạo Nhiên đã tiến đến giáng cho tôi một cái tát.
Từ lỗ tai truyền đến một tiếng vang.
Cơ thể mất trọng tâm, tôi từ trên ghế té xuống mặt đất.
Diêu Khiêm Mặc ở một bên lạnh mắt nhìn.
“Nhìn xem cô làm thế nào?” Hoàng Hạo Nhiên uất hận, túm tóc tôi, bức tôi ngẩng mặt lên, bàn tay lại định tiếp tục giáng xuống, bỗng nhiên bị Diêu Khiêm Mặc bắt lại.
Tôi mím môi, có mùi máu tươi xộc vào.
Diêu Khiêm Mặc cúi xuống, nắm lấy cằm tôi, dùng đầu ngón tay lau vết máu.
Sau đó, anh ta đứng thẳng dậy, ở trước mặt tôi giơ tay liếm vệt máu.
Anh ta tuy giúp tôi, nhưngkhông nâng tôi dậy, dường như muốn cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống.
Cầu người không bằng cầu mình, tôi nhúc nhích hai tay bị trói ở phía sau.
Khi tay chạm vào mặt đất, tôi đụng đến một viên đá.
Thừa dịp lúc này không có ai chú ý đến mình, tôi đem viên đá cẩn thận dấu trong lòng bàn tay, nắm chặt.
Sau khi liếm xong vết máu của tôi, Diêu Khiêm Mặc cười, nhìn xuống: “Được lắm, anh đã nếm được mùi vị của sự tức giận. Bằng không, mỗi lần đều là em chọc cho anh tức điên, thật không công bằng.”
Viên đá găm vào tay tôi, đau đớn.
Trong lòng căm hận: Diêu Khiêm Mặc cho đến bây giờ hỉ giận không hiện ra mặt, tôi làm sao có bản lĩnh làm anh ta tức giận?
Diêu Khiêm Mặc đăm chiêu nhìn tôi một cái, thu lại ý cười chuyển hướng Hoàng Hạo Nhiên: “Nếu còn muốn chúng ta hợp tác thì đối với cô ấy khách khí một chút.”
Hoàng Hạo Nhiên căm giận, tầm mắt lướt qua bả vai Diêu Khiêm Mặc, hung hăng liếc tôi một cái, sau đó nhìn về phía Diêu Khiêm Mặc giọng đùa cợt: “Cô ta chỉ là loại đàn bà sống kí sinh trên người đàn ông, tôi không thèm so đo.”
Nói xong, nổi giận đùng đùng ra bên ngoài.
Người của Hoàng Hạo Nhiên cũng đi theo. Nhưng họ cũng không hoàn toàn rời đi, tất cả đều canh ở ngoài cửa.
Lúc này, trước mắt tôi chỉ có một mình Diêu Khiêm Mặc. Thoạt nhìn anh ta vô cùng nhàn nhã, kéo chiếc ghế dựa ngồi vào bên cạnh tôi: “Tạm thời em an toàn. Nếu kế hoạch tiến hành như dự định, ngày mai sẽ để em đi. Em có thể ở đây trực tiếp đi thuyền đến Hongkong.”
“Kế hoạch gì?” Tôi khó khăn nhìn về phía anh ta.
Cổ tay tôi bị trói bằng rất nhiều tầng băng dính.
Tôi dùng viên đá kiên nhẫn cắt, ngẫu nhiên cứa vào da mình. Đau, nhưng vẫn nhịn được.
Mồ hôi trên trán chậm rãi thấm ra.
Diêu Khiê