XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

vào nhà, Tiểu Lưu đã nói cho tôi biết: “Lâm tiểu thư, có khách.”
Tôi đem tất cả giao cho cô ta, xuyên qua hành lang, chưa đến phòng khách đã thấy được trên ghế, một vị khách ngồi ngay ngắn.
Cả người Diêu Khiêm Mặc tựa bên sôfa, nhìn thẳng tôi khoát tay cười: “Hello!”
*****
Nếu anh ta đã tự mình tìm đến cửa, tất nhiên tôi sẽ tiếp đãi.
Dặn Tiểu Lưu mang hai ly café lại.
Nhấp một ngụm, tôi nhìn phía anh ta: “Tôi không thể không khen anh rất lợi hại.”
“Lợi hại? Chỉ là do anh tìm được nhà mới này của em?”
Tôi lắc đầu, ánh mắt anh ta vẫn cười, làm cho người ta có một cảm giác bất an, “Không chỉ vậy. Tiểu Lưu để cho anh vào, võ mồm cũng dùng không ít đi.”
Giọng nói tôi trào phúng, anh ta lại làm như không nghe thấy, cười cười: “Em đã quên nghề của anh sao?”
Nghề? – tôi nghĩ một chút, phản ứng lại – Đúng vậy, luật sư, hẳn là đều miệng lưỡi khó lường, làm sao không thuyết phục được người khác?
Tôi nghiêm mặt: “Nói vào việc chính đi. Đã muộn rồi, tôi muốn đi nghỉ.”
“Em bỏ qua anh, phá hủy hợp tác giữa hai chúng ta, không phải nên cho anh một lý do thuyết phục?”
Tôi nhún vai như không có gì: “Tôi đã nói rồi, tôi không tin anh.”
Anh ta vẫn cười, nhưng nụ cười có chút lạnh: “Lý do này cũng không thể thuyết phục anh. Hãy đổi một lý do khác đi.”
Tôi nhìn Diêu Khiêm Mặc chăm chú hồi lâu.
Cuối cùng quyết định nói: “Những hợp đồng anh đưa cho tôi đều là giả. Hơn nữa, tôi cũng biết anh bị Hồ Khiên Dư gạt ra khỏi quyền lực trung tâm của Hằng Thịnh. “Lừa đảo”, lý do này đã đủ chưa?”
Anh ta trầm mặc một lúc. Bộ dáng cam chịu, như tự hỏi:
“Hợp đồng là thật.”
Giọng nói anh ta rất thật, không giống như bộ dáng lưu manh của mình.
“A … Anh không phải là ngốc.” Tôi bật cười ra tiếng, “Công trình trong hợp đồng này đã khởi công. Nhưng không phải do Hằng Thịnh thi công như đã kí kết.”
“Không thể nào.” Anh ta nhếch mi, ánh mắt sáng ngời, bất đắc dĩ nhìn tôi.
Tôi dịch người, cố ngồi cách xa anh ta một chút: “Tin tôi đi, không chỉ vì những tin tức này, mà cái chính là tôi không tin anh. Đó mới là lý do.”
“Anh sẽ điều tra ra, ai ở giữa làm trò này.”
“Vậy anh cứ từ từ điều tra, hôm sau tôi sẽ về Hongkong, anh điều tra được cái gì cũng không liên quan đến tôi.”
Thấy tôi nói phải trở về Hongkong, sắc mặt Diêu Khiêm Mặc cứng lại, có chút trắng bệch, nhìn tôi, “Về … Hongkong?”
Tôi không nghĩ cùng anh ta dây dưa nhiều, làm tư thế mời: “Anh có thể đi rồi.”
Anh ta đột nhiên lao đến, tay đặt ở vai tôi: “Ai cho em về Hongkong? Ngày mai? Tại sao lại là ngày mai?”
Nhớ lại, đây là lần đầu tiên tôi thấy Diêu Khiêm Mặc không thể khống chế được mình.
Tôi nhất thời ngạc nhiên, tay anh ta mạnh mẽ chuyển qua tay tôi, xiết mạnh, “Vài ngày nữa hẵng đi.”
“Anh không có tư cách ra lệnh cho tôi.” Tôi vừa nói vừa kéo tay anh ta ra.
“Quả thật anh bị Hồ Khiên Dư cắt đứt quyền lợi. Sở dĩ không nói cho em là vì lo lắng em sẽ đối với anh do dự về quyết định hợp tác giữa chúng ta.”
Tôi đứng lên, lui về phía sau từng bước, để anh ta không thể động vào mình: “Anh đều biết rồi, chắc không còn gì để nói? Mời anh về cho!”
Anh ta cũng đứng lên, tôi nghĩ anh ta muốn tiến đến, theo bản năng lui về, nhưng Diêu Khiêm Mặc không có, anh ta đứng tại chỗ không hề động: “Anh còn chưa nói xong. Anh có thể nói cho em biết, hợp đồng này là hoàn toàn chính xác. Anh không hiểu tại sao Hồ Khiên Dư lại có thể vi phạm kí kết, không tham gia xây dựng công trình, như hợp đồng này quả thật đã ký đúng như thế.”
Nói xong tất cả, anh ta cẩn thận nhìn tôi. Cái nhìn này làm tôi không thoải mái, có chút rùng mình.
Tôi mở miệng, đang định nói, Diêu Khiêm Mặc lại đột nhiên quay người, nhanh chóng rời đi.
Nhìn ra phía ngoài, bởi vì tiếng đóng cửa của anh ta mà đèn cảm ứng sáng lên, tôi nhất thời có chút thất thần.
Lúc phục hồi lại, cửa đã đóng, không khỏi gõ gõ đầu mình: Tôi làm sao vậy? Vừa rồi có một khắc, tôi dường như đã tin lời Diêu Khiêm Mặc?
*****
Tôi ra lệnh cho mình không cần nghĩ nhiều. Thời gian cấp bách, tôi cũng tự biết mình không được lo lắng.
Tôi đến thư phòng, đem một ít tư liệu của Hoàn Cầu sửa sang lại, đã qua 0 giờ.
Hôm nay mệt mỏi, chắc tôi có thể ngủ tốt.
Tiểu Lưu mang đến cho tôi một chén sữa nóng. Sự xuất hiện của cô ta chắc chắn có chủ ý khác, nhưng nhiều ngày ở chung như vậy, với cô ta, cũng không phải là không thoải mái.
Tôi uống xong sữa, vào phòng ngủ, khóa cửa phòng.
Pha nước tắm rửa, sau đó chuẩn bị ngủ.
Nghĩ đến việc sắp trở về Hongkong, mạch máu tôi cũng hưng phấn đến mức căng lên. Singapore, luôn luôn là nơi làm cho người ta không làm nổi dù chỉ là một việc nhỏ.
Hoàn Cầu ở Hongkong mới là cơ hội tôi chuyển bại thành thắng.
Thác Ni đến bây giờ còn như vậy là bởi ông ta tưởng tôi cái gì cũng không biết. Hậu quả việc khinh địch quả thực rất nghiêm trọng.
Tôi cầm khăn mặt, một bên lau tóc, bên rời khỏi phòng tắm.
Còn không kịp bước ra đến cửa, tôi liền dừng lại.
Trước mặt tôi, là Diêu Khiêm Mặc.
Tôi phản xạ có điều kiện lui về