Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

đờ, ánh mắt xơ xác tiêu điều, lái xe bị làm cho kinh sợ động cũng không dám động. Hai tay hắn đặt trên tay vịn, run rẩy đứng lên, nắm chắt lấy cửa xe, rốt cuộc khó khăn ngồi vào được.
Vi Linh cũng ngồi vào trong xe, xe khởi động, Hồ Khiên Dư kì lạ hỏi một câu: “Thất vọng sao?”
Vai Vi Linh run lên không thể tránh được ánh mắt hắn. Cô cô đơn cúi đầu, không trả lời.
Hắn cũng gục đầu xuống, nhìn thấy tay mình nắm chặt thành quyền, giọng nói rầu rĩ trượt khỏi môi: “Xin lỗi!”
Tra tấn nhau dường như đã trở thành thứ duy nhất mà họ dành cho nhau trong lúc này.
Một lát sau, tiếng quần áo cọ vào nhau ở trong xe truyền đến, phản chiếu qua cửa kính, hắn thoáng nhìn thấy bóng cô hướng tới gần, hắn nghiêng đầu, cô đã tiến đến hôn hắn.
Một lát sau, môi hắn thấm ướt, Vi Linh rời đi, bình phục lại hô hấp, nói với lái xe, “Hạ tấm chắn xuống.”
Tấm chắn màu đen chậm rãi hạ xuống ngăn ghế điều khiển và ghế sau. Vi Linh cảm thấy không gian tức thì tối lại, người đàn ông kia trong khoảnh khắc vội vàng áp vào môi cô.
Cô đem đầu lưỡi với vào trong miệng hắn, thở hổn hển, ngực dính sát vào. Hắn đưa tay đặt lên đó nhẹ nhàng vuốt ve, cô kìm lòng không rên ra tiếng.
Hồ Khiên Dư ấn bộ đàm, “Chạy xe đến nơi vắng. Xuống xe.” Nói xong quay lại, tiếp tục hôn cô.
**************
Đợi khi xe ngừng lại, hắn cũng ngừng hôn.
Hắn cầm lấy tay cô, đặt giữa hai chân mình, cô theo hắn, kéo khóa, đi vào làm cho hắn nóng lên.
Hắn từng nút từng nút cởi áo sơ mi cô, da thịt trắng nõn nà dần dần lộ ra, hắn nhìn, cúi xuống, ngậm lấy, đầu lưỡi tham lam giống như một đứa trẻ.
Hắn đưa tay với vào phía trong váy cô, cô thuận theo mở rộng hai chân. Cơ thể cô rung lên một chút, sức lực như tan biến, nằm úp sấp trên người hắn.
Cô cảm nhận được thứ trong tay mình dần dần cứng lại, trướng lên.
Hắn tiếp tục tiến về phía trước sờ soạng, cô nhỏ giọng hừ một tiếng, cơ thể mềm oặt. Hắn nhẹ nhàng đi vào, ở trong cơ thể cô lên xuống, cô cảm thấy một tia đau nhức, hắn lại không báo trước rút mạnh ra, âm thanh lớn đến dọa người. Hắn đem đem ngón tay đầy chất lỏng với vào miệng cô. Ánh mắt cô mông lung nhìn, ánh mắt hắn giống như mãnh thú hồng thủy. Cô không thể chống đỡ được, chỉ có thể ngoan ngoãn mở miệng. Tay hắn tiến vào, mùi vị của chính cô, chậm rãi lan ra.
Nơi nhạy cảm của hắn trong tay cô như sống lại, nhanh chóng dựng thẳng, cô cúi đầu nhìn, lần đầu tiên cẩn thận quan sát cơ thể của một người đàn ông như vậy.
Thẳng tắp, không có một chút cong, ở trong tay cô.
Nhưng cô lại đột nhiên bắt đầu sợ hãi, bản năng tự bảo vệ trong cơ thể nhanh chóng chiếm lĩnh mọi giác quan.
Mà hắn bắt đầu sa vào tình dục, không phát giác được đáy mắt cô trong phút chốc cứng ngắc.
=====
Lâm Vi Linh ngạc nhiên nhìn thớ bụng bằng phẳng của người đàn ông này, không có đến một vết thương, nhưng rõ ràng khi hắn nhập viện …
Cô kích động buông tay. Hồ Khiên Dư không buông tha, hắn vươn tay kéo Lâm Vi Linh lại, đảo mình, đem cô ấn xuống dưới.
Hắn hôn cổ, cằm, vành tai làm cho cô không thể quay mặt, giọng nói khàn đặc tình dục: “Ngoan, cho anh …”
Trong xe lúc này chỉ còn lại tiếng vang của hai người.
Hắn tiến vào nơi sâu nhất.
Cô nhìn không chớp mắt rốt cuộc làm cho hắn nghi ngờ. Hắn tiếp tục đi vào làm đầu óc Vi Linh như thiếu khí.
Tầm mắt cô rốt cuộc dời đến mặt hắn.
Ánh mắt hắn tràn ngập dục vọng dường như xuyên thấu qua tim cô: “Vi Linh, tập trung …”
Vừa nói hắn vừa dùng sức tiến sâu vào.
Cảm giác đó làm Vi Linh cảm thấy chính mình cũng bị xuyên thấu, hạ thể đau đớn, không có một chút hưng phấn. Ngoài đau, không còn gì cả.
Bụng cô cứng lại. Đó là hắn, ở trong cơ thể cô không kiêng kị gì.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên ra ngoài. Hồ Khiên Dư không còn đè nặng, Vi Linh chỉ cảm thấy bên trong hư không, bụng không kìm hãm được co rút lại, hắn rời khỏi, cô như muốn mở miệng cầu xin hắn đừng đi.
Nhưng là lời nói đến miệng lại biến thành một tiếng rên rỉ. Cô nhíu mi, như thống khổ, lại như khoái cảm đến tột cùng.
Hắn thay đổi tư thế, đi vào, ác độc hỏi: “Thoải mái không? Ưm?”
Lúc này cả ngực cô đều hồng nhạt, muốn hét chói tai, lại chỉ có thể cắn vai hắn ồ ồ thở dốc.
Trong đầu cô cái gì cũng không còn, trong lúc nhất thời thậm chí quên mất tên người này, chỉ là đau, cùng với vui thích.
*************
Cao trào đi qua, cơ thể cô dựa vào vai hắn hô hấp nặng nề.
Nhưng trái tim, so với cơ thể càng lạnh. Nhớ lại tên người này, tất nhiên cũng nhớ lại tất cả những gì người này đã làm.
Tiếng dây da kêu lên, tầm mặt cô theo đó một lần nhìn xuống bụng người đàn ông này, không hề có vết phẫu thuật.
Hồ Khiên Dư mặc quần áo, rút mấy tờ giấy đưa cho Vi Linh. Cô cuống quýt rời tầm mắt, sợ hắn phát hiện sự kinh hoàng của mình. Hồ Khiên Dư thấy cô không nhúc nhích liền đưa tay kéo cô vào lòng, thay cô lau.
Trong lúc lau, cơ thể đột nhiên lại nóng lên, Lâm Vi Linh cuống quýt giữ chặt lại tay hắn. Rõ ràng hắn không vừa ý, nhưng cũng không cưỡng cầu, dằn dỗi rút tay.
Người đàn ông ngang ngạnh như vậy