Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2023 lượt.
g hai người, có một người tiết lộ bí mật.” Ông ta nói rất chậm, tựa như không chú ý.
Thác Ni đem chuyện này gán vào tôi, tôi khó tránh khỏi kinh hoàng: “Không, tôi không hề …”
Ông ta đàm đạm chặn tôi lại: “Yên tâm, tôi tin cậu. Hồ Khiên Dư rất lợi hại, Vi Linh căn bản không phải đối thủ của hắn. Huống hồ phụ nữ, luôn là loại động vật cảm tính. Tôi đã từng hại chết một người phụ nữ, từ lâu đã hiểu được điều đó, cái chính là … không lâu trước đây, nghe Vi Linh nói một số điều mới chính thức hoàn toàn tỉnh ngộ mà thôi.”
Ông ta như bị chạm đến một khối kí ức buồn, vẻ mặt đau khổ, cũng trở nên dịu dàng.
Tay tôi gắt gao nắm lấy thành xe lăn, “Sau này ông muốn làm thế nào?”
“…”
Thác Ni yên lặng lắc đầu, tiếp đó cũng lâm vào trầm mặc. Ông ta rất lâu không nói chuyện, cuối cùng chậm rãi đem tầm mắt hướng phía ngoài cửa sổ.
Tỷ mỉ quan sát tôi mới phát hiện, thật ra Thác Ni cũng không phải đang ngắm phong cảnh ngoài, mà là nhìn ở đó một gốc hoa hồng trắng.
Tôi không khỏi nhớ lại, tại văn phòng mình bây giờ, cũng chính là phòng tổng giám đốc cũ của Thác Ni cũng có một bồn hoa hồng trắng.
Dường như ông ta thích loài hoa này.
Tôi không muốn quấy rầy ông ta suy nghĩ, nhưng đợi thật lâu không chịu được, mở miệng: “Nếu tôi là ông, tôi sẽ mang theo người phụ nữ bị điên kia, rời khỏi nơi này. Vĩnh viễn.”
Ông ta giật mình tỉnh táo lại, trong chốc lát, thản nhiên nói: “Có lẽ đúng như cậu nói …” Một lát sau nói tiếp, “Cứ cho là … vì Vi Linh.”\'
=====
“Có lẽ anh phải đi một thời gian.” Lý Mục Thần đưa đến một ly café, vừa nói vừa ngồi xuống.
Nắng buổi sớm, rất mềm, rất nhẹ, cỏ xanh mơn mởn đua nhau đón ánh mặt trời nhưng vẫn không át được cái khi lạnh vốn có của bệnh viện. Đây là lần thứ hai anh đến thăm cô gái này.
Lâm Vi Linh nhận, café nóng phả vào lòng bàn tay. Cô không nhìn anh mà nhìn những bệnh nhân đang đi lại trong sân bệnh viện, “Đi đâu?”
“Anh quốc.”
“Một thời gian là bao lâu?”
“Có lẽ là vĩnh viễn, có lẽ.” Anh cũng không xác định, hai chữ “Có lẽ” lặp lại, giọng nói do dự.
“Mãi mãi cũng không trở về?”
“Trên nguyên tắc là như vậy, nhưng khả năng cũng có ngoại lệ …” Anh nhìn mặt cô, cắn răng không tiếp tục nói.
Cô cúi đầu trong sự trầm mặc của anh, nhìn thứ chất lỏng màu nâu trong chén. Đến bây giờ cô mới hiểu được, có rất nhiều việc mình không thể nắm trong lòng bàn tay, càng có nhiều việc không thể cứu vãn, tựa như người đàn ông trước mặt mình lúc này, tựa như người đàn ông còn nằm trên giường bệnh trong kia.
“Anh đi rồi, Hoàn Cầu làm sao bây giờ?” Giọng nói cô có chút khàn.
Cô cảm thấy bất lực, cô bây giờ chỉ muốn chăm sóc một người, không còn tâm trí đi quản những việc này.
“Kỳ thật,” anh thu hồi tầm mắt, uống một ngụm café, cười cười, “Kỳ thật anh hy vọng em nói là ‘anh đi rồi em làm sao bây giờ’ …”
Ánh mắt Vi Linh buồn bã, cúi đầu không để cảm xúc cho người đối diện nhìn thấy.
Cô làm bộ ngây thơ: “Nếu anh đi rồi, Thác Ni không sợ em đem cả Hoàn Cầu và Hằng Thịnh giao vào tay hắn?”
“Em sẽ sao?”
“Không.”
Lý Mục Thần trước giờ tự nhận mình rất hiểu cô gái này. Chỉ bằng một câu cũng có thể biết trong lòng đang nghĩ gì, nhưng lúc này anh cảm thấy không thể, chỉ hỏi: “Tại sao?”
“......”
“Em vẫn còn đề phòng Hồ Khiên Dư?” Anh thử thăm dò, cẩn thận che dấu sự rung động trong lòng.
“Không, em sợ nếu Hồ Khiên Dư lấy ở trên tay em bất cứ thứ gì, Thác Ni lại tìm cách đối phó anh ấy.”
“Hai người đàn ông này đều là lang sói. Tuy rằng âm ngoan thủ đoạn nhưng cũng sẽ không làm em bị thương.”
Cô cười châm chọc: “Vậy em nên cảm động?”
Lý Mục Thần không có gì có thể trả lời. Vi Linh như vậy, anh cảm thấy thật nguy hiểm.
Anh có nên nói cho cô sự thật?
Không! Anh lắc đầu.
Thác Ni đã đồng ý tha cho Hồ Khiên Dư. Bí mật này sẽ được che dấu cả đời, người con gái này rốt cuộc cũng có thể hạnh phúc. Đáng tiếc một điều, hạnh phúc của cô là nỗi tuyệt vọng của anh.
Đợi rất lâu cô mới dám ngẩng đầu nhìn, “Đến lúc đó muốn em đến tiễn anh không?”
“Không cần.”
“Sau này còn liên lạc sao?”
“Không.”
“Cắt đứt tất cả?” Cô vẫn còn ôm một tia hy vọng. Con người ta khi đã hình thành một sự ỷ lại vào ai đó sẽ không muốn bị mất đi.
Cô đã bắt đầu ỷ lại vào người đàn ông này, nhưng chính cô cũng không hề ý thức được điều đó.
Chiếc chén giấy trong tay bị xiết méo mó, giọng nói anh mang theo một sự bất đắc dĩ: “Anh không thể vì một người phụ nữ mà bỏ qua nhiều thứ như vậy. Vi Linh, hy vọng em có thể thông cảm.”
Giọng nói cô cuối cùng cũng trở nên lãnh đạm.
“Xin lỗi.”
Đầu cô cúi xuống tạo thành một đường cong cô đơn. Lý Mục Thần biết chính mình vừa mềm lòng, rất nhanh thu hồi tầm mắt, bức chính mình nhìn chằm chằm về phía trước, nhưng vẫn có gì đó không cam lòng, như có một tảng đá đeo trước ngực, làm người ta không thể thở nổi. Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở miệng, “Hy vọng em không trách …”
Nhưng lời anh nói bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt.
Cô nhấc máy nói: Được, em về ngay. Vừa cúp máy vừa tiệ