Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
ng bớt phần lạnh lẽo.
Đến phòng bếp, tôi vừa định đi vào lại nghe thấy giọng nói từ bên trong vọng ra, không thể không dừng lại.
“Vâng, ngày ba bữa đúng giờ, nhưng mà …”
“ … Khẩu vị vẫn không tốt lắm … Tôi đều làm theo sách bổ sung dinh dưỡng. Vâng, Vâng, tôi sẽ chú ý.”
“Mỗi ngày đều nói chuyện với Lý tiên sinh … Không có gì đặc biệt … À, đúng rồi, hôm nay bọn họ cãi nhau một trận.”
“Cô ấy vẫn chưa trở về. Được … Nếu đến lúc đó cô ấy còn không trở về, tôi sẽ gọi cho ông …”
Dự cảm không tốt bao trùm lấy tôi.
Giọng nói của cô ta, một tiếng lại một tiếng đâm vào trong tai.
Giọng nói đó rõ ràng không lớn nhưng dường như lại xuyên thấu đi vào, cho đến khi cô ta gác máy, tôi vẫn ngốc nghếch đứng sau cửa.
Khi cô ta đi ra phòng bếp, nhìn thấy tôi liền sửng sốt run lên, đem di động giấu về phía sau.
“Cô đã về rồi! Tôi …” Âm lượng của cô ta rất lớn, nụ cười cứng ngắc.
Tôi lạnh lùng nhìn: “Vừa rồi gọi điện cho ai?”
Cô ta co lại một chút, đáy mắt kinh ngạc lạ thường.
“Đừng lo, nói cho tôi biết. Tôi cũng muốn biết ai quan tâm đến chuyện ăn uống của mình như vậy.” Giọng nói tôi cố gắng ôn hòa, không làm cho cô ta sợ hãi.
Cô ta cắn môi, chậm rãi cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Tôi thở dài, đến gần khẽ vỗ vai: “Tôi sẽ không trách cô.”
Cô ta vẫn không chịu nói.
Tôi tính đến một khả năng khác, có lẽ cô ta không sợ tôi trách cứ, mà là sợ … Tôi tiếp tục: “Chuyện này, tôi cũng sẽ không để cho người bảo cô giám thị tôi biết.”
“…”
“Người đó cho cô tiền? Phải không? Cô nói cho tôi biết người này là ai, như vậy cô không những được số tiền người đó đưa, tôi cũng sẽ cho cô một số tiền nữa.”
“......”
“Gấp đôi. Thế nào?”
Tôi nói xong, cô ta rốt cuộc ngẩng đầu nhìn, lắp bắp: “Thật sự … sẽ không để tổng giám đốc biết?”
“Tổng giám đốc?” Cô ta gọi người kia là “Tổng giám đốc”? Xem ra tôi đoán đúng rồi.
“Yên tâm, sẽ không.”
Mắt của cô ta lóe lến: “Nhưng … tôi đã đồng ý với tổng giám đốc không được nói.”
“Không nói cũng được, đưa điện thoại cho tôi.”
“......”
“Yên tâm, tôi sẽ không gọi điện thoại cho người đó, cô cũng không cần nói cho tôi biết tổng giám đốc của cô là ai. Biết được số điện thoại tôi có thể tự mình thăm dò. Như vậy, cũng không phải cô bội ước.”
Tôi thuyết phục thành công. Cô ta đưa di động cho tôi.
Tôi nhanh chóng tìm thấy trong nhật kí điện thoại. Số máy này tôi cảm thấy rất quen mắt, nhanh chóng lấy di động của mình, đối chiếu trong danh sách liên lạc.
Kết quả, số máy này, của Thác Ni.
Do dự (P9)
Tôi nhìn hai bên di động, sửng sốt một chút, không khỏi mắng: Khốn khiếp!
Đúng lúc này, tiếng chuông của tôi vang lên, trong im lặng nghe đến cực kì chói tai. Tiểu Lưu giật mình co người lại. Tôi quay đầy nhìn cô ta, đem điện thoại trả, sao đó đến một góc nhận điện.
Số điện thoại này là số tôi không biết. Tôi nhấc máy, giọng nói khó chịu: “Alo?!”
“Vi … Vi Linh …”
Tôi hít sâu, chuẩn bị cúp điện thoại.
Tiểu Lưu thay Thác Ni theo dõi tôi – Chuyện phiền toái này tôi còn chưa xử lý xong.
“Đừng cúp! Vi Linh, mình xin cậu … mình đã hại anh ấy đủ thàm, mình không thể … không thể lại …”
“Nguyên nhân. Nói cho mình biết nguyên nhân, nếu không mình sẽ không đi.”
Tôi ra điều kiện, bởi vì thật sự không thể xen vào việc mà bản thân mình không rõ ràng.
“…” Cô ấy không nói lời nào.
Tôi đang định cúp máy, cô ấy đột nhiên vội vàng khóc lóc nói: “Hồ Khiên Dư có hẹn với một ngôi sao hạng hai, còn … còn chuẩn bị đặt phòng …”
Nghe vậy, tôi không khỏi bật cười, tiếng cười rơi vào tai Lộ Tây bên kia, trong phút chốc, Lộ Tây điên loạn hét lên: “Cô ta nhiễm HIV AIDS!”
Nụ cười trên mặt tôi vẫn duy trì, tiện đà mỉa mai ra tiếng: “Cậu cho rằng mình ngu ngốc? Hay là cậu bị Hồ Khiên Dư làm cho phát điên rồi?”
Cô ấy không nói.
Lại là khóc. Cô ấy khóc làm cho tôi cảm thấy phiền toái.
Tôi tự cảnh báo bản thân mình không thể tin cô gái này, dù chỉ một câu, huống chi cô ấy nói cho tôi biết, bệnh HIV này … Hừ, quả thật chỉ nói nhảm mà thôi!
Cô ấy như vậy, tôi hoàn toàn cho rằng vì cô ấy bị Hồ Khiên Dư chơi đùa đến phát điên rồi.
Đến lúc này, cô ấy đột nhiên nói một câu: “Là thật …”
Rất nhẹ rất nhẹ mà âm thanh như thảm thiết réo rắt.
Lộ Tây chưa bao giờ nói chuyện với tôi như vậy.
*****
Tôi không biết bản thân mình nghĩ gì, đầu óc trống rỗng. Lúc phản ứng được tôi đã sớm lao ra cửa phòng, chạy xuống lầu, mặc kệ mắt cá chân đau đớn, lảo đảo nghiêng ngả đi xuống đường, gọi xe.
Gọi điện thoại cho Hồ Khiên Dư.
Tắt máy!
Tôi bất chấp tất cả, không cần biết tại sao Lộ Tây không tự mình đi lại muốn gọi điện cho tôi, bảo tôi đi, lại càng không cần biết tại sao Lộ Tây biết việc này.
Tôi chỉ có thể khản giọng kêu lái xe: “Đi nhanh lên! Nhanh lên!!!”
Vùng ngoại thành kẹt xe nghiêm trọng, đường xá chật như nêm, tôi nghe thấy chính mình hướng lái xe hét lên: “Có đường khác hay không?!”
“Đây là kẹt xe bình thường, rất nhanh thông, nhiề