Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2516 lượt.

lo nữa.
Cô băng bó xong đứng lên cầm khay đồ đem đi đưa cho người làm.
Trình Ngụy chống người ngồi dậy, xem ra lần này bị thương cũng không phải xấu.
Thừa Tuyết căn dặn người làm đi nấu một ít cháo cho anh.
-Tay anh bị thương đừng nên vận đồng nhiều.-Thừa Tuyết nhắc nhở
-Tôi biết rồi.
-Tránh đừng để nước thấm vào.
-Tôi biết.
-Còn phải ăn uống cho tốt.
-Tôi biết. Tôi chẳng qua bị thương ngoài da thôi chứ có phải là bệnh nặng liệt giường đâu.-Trình Ngụy cau mày trách cô nhiều điều
-Tôi mặc xác anh.
Cô từ tận đáy lòng quan tâm cho anh, anh lại chê cô lắm chuyện.
-Em giận sao?
-Không có. Chẳng qua bị người khác từ chối sự quan tâm cảm thấy bực tức.
-Tôi đùa thôi. Em đừng tưởng như thật chứ?
Cô mặc kệ, người làm đưa thuốc cô đi lại bàn bóc vỏ thuốc cho anh.
-Tiểu Tam… Tiểu Tam…
Anh gọi cô nhiều lần cô cũng không trả lời một tiếng. Hình như là giận thật rồi.
Để thuốc trong tay cô rót ly nước trắng đưa tới trước mặt anh.
-Tiểu Tam, em giận tôi!?
Cô đưa tay về trước một tí, vẫn là im lặng.
-Vậy thì tôi không uống.
Cô nhíu mày, biết rõ anh đang muốn cô nguôi giận, nghĩ lại anh bị thương cũng vì mình nên tạm thời hạ giọng: “Được, anh uống thuốc. Tôi hết giận.”
-Cam kết.
Trình Ngụy nhanh nhẹn cầm lấy thuốc cùng ly nước từ tay cô, ngửa cao đầu uống.
Đặt ly về vị trí cũ, Trình Ngụy liền kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.
-Sao nữa đây?-cô nghiêng mặt hỏi anh
-Vì sao em biết có bom?-Trình Ngụy nghiêm mặt
Cô im lặng cúi đầu, nhìn hai tay đang siết chặt của mình.
-Là Nhậm Tử Phàm làm?-anh dùng tay nâng mặt cô lên, ép cô nhìn mình
Cô lắc đầu, vẫn là im lặng.
-Tiểu Tam, nếu thực sự hôm nay em không biết được thì chẳng phải tôi sẽ chết hay sao? Nói cho tôi biết, có phải anh ta làm không?-Trình Ngụy kiên nhẫn hỏi lại
-Tôi không biết. Bọn họ chỉ nói, chỉ cần cắt băng khánh thành thì bom sẽ nổ. Lúc đó tôi không quan tâm là ai, tôi rất hoảng.
Mặc dù cô biết cô gạt anh không nói là Nhậm Tử Phàm chủ mưu, nhưng mà thật sự lúc đó cô rất lo sợ, trong đầu cô chỉ biết nếu cô không mau chạy báo cho mọi người thì sẽ có rất nhiều người chết. Sự thật chính là dù cô đã báo nhưng vẫn có người bỏ mạng.
-Tôi nhìn thấy nhiều người chạy không thoát bị bom nổ mà chết nằm trên đất, máu của họ chảy rất nhiều, nhìn họ rất đáng sợ cứ như trách tôi tại sao lại không nhanh chân hơn. Tôi cũng không muốn, tôi rất sợ…
Giọng cô nghẹn ngào, mắt giăng đầy màn sương mờ.
-Đừng sợ, không phải lỗi của em. Xin lỗi.-anh đau lòng lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng
-Trình Ngụy, anh đừng trách bọn họ, là tôi không chịu chạy nhanh báo cho mọi người biết. Nếu anh điều tra ra đừng giết chết người đã làm được không?-cô ở trong lòng anh ngẩng đầu
-Không được. Họ suýt nữa hại chết tôi, dù tôi không giết họ em nghĩ Mộ Dung Cảnh sẽ tha hay sao? Huống chi chuyện này cũng không hề đơn giản.-Trình Ngụy cự tuyệt
Bọn họ cũng không muốn. Họ làm cũng chết mà không làm cũng chết.
Nếu họ không làm họ sẽ được Nhậm Tử Phàm để yên sao? Con người Nhậm Tử Phàm ai mà không hiểu rõ, anh đã muốn gì chắc chắn phải làm được.
Cô sợ. Thật sự sợ một ngày mình cũng bị anh không lưu tình giết chết.






Sự Lạnh Lùng Của Nhậm Tử Phàm
Bầu trời bị ánh chiều tà nhuộm thành một màu đỏ, lá cây dao động, cảnh vật đột nhiên lắng đọng.
Thừa Tuyết về đến Hàn Lâm, bước vào đã thấy Nhậm Tử Phàm ngồi trên ghế sô pha tay kẹp điếu thuốc hút. Liếc nhìn thấy gạt tàn đã có rất nhiều tàn thuốc, ngoài ra còn có bình rượu vang cùng chiếc ly thủy tinh sóng sánh.
Cô cúi đầu đứng ở ngoài cửa một lát, sau đó ngẩng cao đầu bước vào.
-Đã đi đâu?
Câu nói này còn dành cho người nói sao? Mặc kệ sống chết của người khác chỉ cần mục đích của mình đạt được, cô quên mất vốn dĩ Nhậm Tử Phàm không phải người tốt! Ít nhất là bây giờ.
-Những người ở đó đều có cha mẹ, sao anh phải hại chết họ? Họ vô tội.-cô mím môi, thân hình nhỏ nhắn đầy kiên cường chống trả
Lần này bị chọc giận, tay cầm ly rượu nắm chặt, ánh mắt u ám.
-Tôi thì sao? Đáng lẽ đã có gia đình hạnh phúc đều do các người hủy hoại, nếu không phải...
Nói đến đây anh mới dừng lại biết mình nói quá lời, tức giận đập ly mạnh xuống bàn thủy tinh. Vỡ nát.
-Anh nói vậy, là ý gì?-cô chững người vài giây, ngước mắt hỏi anh
-Chuyện của tôi, em bớt quản đi.
-Tôi không quản. Trước nay đều không quản. Nhưng xin anh đừng đem mạng sống người khác ra đùa giỡn. Bọn họ đều có ba mẹ, bọn họ đều không có tội.
-Em lo cho bản thân mình trước đi, đừng nghĩ cái gì em cũng biết.
Anh đứng lên đi đến trước mặt cô, tay giữ chặt cằm cô ép cô nhìn thẳng mình.
Cô quật cường quay mặt đi chỗ khác, trong mắt toàn bi phẫn.
-Tâm Nhi.
Tâm Nhi nghe Nhậm Tử Phàm gọi thì vội vã chạy ra.
-Từ hôm nay chăm sóc tiểu thư cho tốt, ngoài lúc đi làm ra thì không cho cô ấy đi đâu.
Thừa Tuyết cắn môi không nói lời nào cầm ba lô đi một mạch lên lầu trên.
-Thiếu gia đừng trác