Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2518 lượt.

sĩ nói phải làm phẫu thuật.
-Không cần lo lắng quá.
-Nếu không tìm được tim thích hợp thì tôi sẽ thử. Dù sao bà cũng là mẹ tôi.
-Em điên sao?-anh thắng gấp, thanh âm rõ tức giận
-Tôi không thể nhìn mẹ tôi chết được.
-Vậy là em lấy mạng mình ra cược hay sao?
-Không phải cược mà là trao đổi.
-Có khác gì nhau. Mạng sống của em là do tôi cứu, có thế nào cũng do tôi quyết định.
Người đàn ông đúng là ngang ngược lại không nói lí lẽ.
-Em không cần lo. Tôi sẽ giúp em lo chuyện đó.
Anh dường như vô tâm tới lời cô nói tiếp tục cho xe chạy đi.
Cô biết rõ một khi anh đã quyết định thì sẽ không thể nào thay đổi được cho nên tạm thời không cãi với anh.






Nổ Bom
Buổi khánh thành diễn ra ở nơi tập trung người qua lại đông đúc của thành phố. Phóng viên cũng đã đến đứng ở phía dưới khán đài giương máy ảnh chụp.
Nhậm Tử Phàm dừng bên đường, mở cửa đi xuống xe. Cô cũng vội tháo dây an toàn ra leo xuống xe.
Trình Ngụy cùng một nam nhân ngồi trên xe lăn được phóng viên đặt câu hỏi lại liên tục dùng máy ảnh chụp hình cả hai lại. Lần này Trình Ngụy hợp tác với Mộ Dung Cảnh để xây tòa cao ốc có quy mô lớn thế này phóng viên không lấy tin tức làm tin nóng sốt dẻo thì nên bỏ nghề là xong.
Thừa Tuyết không chú tâm đến hai nam nhân tỏa ra khí chất hơn người luôn là ánh sáng hào quang giữa bộn bề những người tầm thường, mà ánh mắt liếc nhìn cô gái bên cạnh Mộ Dung Cảnh.
-Phàm thiếu là người rộng lượng, không lẽ ngay cả chuyện này cũng chấp nhất.-Trình Ngụy cười sáng lạn để lộ hàm răng trắng đều
-Đi đi.
Nhậm Tử Phàm buông tay cô ra, đẩy cô về phía Trình Ngụy.
Lòng đột nhiên lạnh lẽo đến lạ thường!!!
Thừa Tuyết được Trình Ngụy dắt lên khán đài, phóng viên chụp hình không ngừng nghỉ cứ như nếu ngừng chụp sẽ mất một tấm ảnh quan trọng.
Hiểu Quân vịn tay cầm xe lăn của Mộ Dung Cảnh liếc sang phía Thừa Tuyết khẽ mỉm cười.
Thừa Tuyết nhìn thấy Hiểu Quân và Mộ Dung Cảnh, trong đầu không khỏi suy đoán được quan hệ không bình thường giữa bọn họ, mắt nhìn xuống dưới, nam nhân kia đã biến mất từ lúc nào.
Cô khẽ thở dài không may để Trình Ngụy nghe được liền ở phía sau vòng tay ôm eo cô kéo sát lại gần mình.
-Em nên cười đi, bởi vì không chừng em sẽ lên trang nhất báo đó.
-Có liên gì chứ?-cô cười hay không, được lên báo hay không chẳng liên quan chút nào
-Sao lại không? Người xem nếu nhìn thấy mặt em như vậy thì sẽ quăng báo không thèm đụng tới mất.-anh cười một lúc rực rỡ, nóng bỏng như mặt trời
Cô nhẹ dùng cù chỏ thục vào hông anh, trừng mắt. Nhưng mà lại nhẹ mỉm cười.
Trình Ngụy như được như ý cười một lúc vui vẻ, càng lúc giữ chặt eo cô làm cô dán sát vào người anh, bởi vì chiều cao cô có hạn nên dựa vào lồng ngực anh, cơ hồ cô nghe được nhịp tim khỏe khoắn đều đặn của anh đang đập kia.
Gượng ép bản thân mỉm cười, trong lòng không ngừng chửi Trình Ngụy.
Bởi vì phóng viên còn đặt câu hỏi rất nhiều mà hai mươi phút sau mới cắt băng khánh thành nên Thừa Tuyết chỉ đứng một lát liền viện cớ bỏ đi.
Cô xuống phía dưới nháy mắt với Hiểu Quân, Hiểu Quân hiểu chuyện cúi đầu nói nhỏ với Mộ Dung Cảnh. Mộ Dung Cảnh nghe Hiểu Quân nói thì nhíu mày nhìn cô, ánh mắt sắc bén vô cùng cuối cùng cũng từ chối không để Hiểu Quân đi.
Hiểu Quân lắc đầu với cô, ý bảo không đi được.
Cô cũng không ép, tự mình bỏ đi.
Nhậm Tử Phàm cũng không thấy đâu, nghĩ là anh đi đâu đó quanh đây nên cô đi tìm.
Nhưng mà anh thật ra ngồi trên xe, ánh mắt như chim ưng nhìn cảnh bên ngoài ô cửa kia.
Tôn Thúc cũng đến rất được phóng viên cùng Mộ Dung Cảnh chào đón.
Trong thành phố này, danh tiếng của Tôn Thúc cũng không phải nhỏ, gia sản của ông nếu là lúc trước thì chính là xài không hết phung phí cỡ nào cũng còn nhiều, vì gần đây về già, ông muốn tích đức cho con cháu nên thường xuyên làm từ thiện trở thành đại thiện nhân trong lòng mọi người. Rất được mọi người kính trọng.
-Mong là dự án của cháu sẽ thành công thuận lợi tiến hành. Tôn Thúc cũng không có gì, góp một khoản tiền cho dự án lần này.
Tôn Thúc biết Mộ Dung Cảnh từ nhỏ, tính tình đứa trẻ này ông cũng hiểu sáu bảy phần, Mộ Dung Khải lại là bạn ông nên đối với Mộ Dung Cảnh ông xem như con trai mình rất nâng đỡ anh.
Chuyện hôm trước Nhậm Tử Phàm nói kêu ông đến đây xem chuyện vui, ông biết rõ là gây hại cho Trình Ngụy nhưng mà nếu ảnh hưởng đến Mộ Dung Cảnh thì ông cũng sẽ lên tiếng không thể ngồi yên.
Tôn Thúc trước nay đều không quen náo nhiệt, chúc mừng xong thì ở trên xe đậu xa nơi khán đài chờ xem trò vui mà Nhậm Tử Phàm nói là gì.
Thừa Tuyết đi vòng quanh nơi diễn ra buổi lễ, lại vô tình nghe được một chuyện kinh thiên động địa.
-Đã xong chưa?
-Xong rồi, chỉ cần cắt băng khánh thành lập tức sẽ nổ bom.
-Tốt lắm, Phàm thiếu sẽ có thưởng cho ngươi.
Ngắn gọn. Nhưng đủ làm tay chân Thừa Tuyết run rẩy đứng không vững, tay đưa lên bịt lấy miệng mình. Nhậm Tử Phàm lại như vậy mà muốn hại chết Trình Ngụy.
Không được, c