Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2479 lượt.
n nghĩ lại. Vẫn có khả năng thành công.-Nhậm Tử Phàm khuyên cô
-Hay là hai người cứ suy nghĩ lại đi, khi nào có quyết định hãy tìm tôi.-bác sĩ cho cả hai thời gian lựa chọn cầm bệnh án rời đi
Thừa Tuyết lắc đầu với anh, đi đến bên cửa phòng bệnh qua ô cửa kính nhỏ cô nhìn thấy mẹ mình nằm trên giường bệnh trên tay ghim đầy dây nhợ, ống truyền oxi trên mặt bà mà đau xót.
-Tôi không thể lấy mạng sống của mẹ tôi ra cược... anh không hiểu nỗi đau mất đi người thân của mình đâu? Huống chi tôi không thể đẩy bà vào con đường chết.
-Tôi hiểu. Ít nhất em có cơ hội cứu sống mẹ mình còn hơn trơ mắt nhìn bà bị bệnh tật giày vò không có một chút hi vọng.-anh thở dài rất khẽ đồng thời dựa người vào tường
-Tôi không có đủ dũng khí. Tôi không thể.
Cô yếu ớt nói, hốc mắt cay xè đầy hơi nước.
-Chẳng lẽ em muốn nhìn mẹ em chết như vậy sao? Còn 1% hi vọng cũng phải cố gắng cứu sống bà.
Năm đó anh không thể cứu sống gia đình mình là nỗi hối hận của anh. Khi anh chạy tới nhà, ba mẹ anh nằm trong đám cháy máu me khắp sàn nhà, anh lao vào kêu họ tỉnh lại nhưng họ vẫn nằm im bất động, cũng may Viên Hy được giấu trong một thùng giấy, anh nghe tiếng khóc mới kịp thời cứu Viên Hy ra khỏi đám cháy.
Lúc đó anh bế Viên Hy trên tay, giữa đường phố đông người bỗng thấy xa lạ cô đơn. Đi qua quán ăn, tivi chiếu cảnh tai nạn xe Khiêm Lạc là nạn nhân, người Khiêm Lạc đầy máu chảy ra, vậy mà anh nhìn thấy trong giây phút cuối cùng môi Lạc mấp máy, anh nhìn theo nhép môi hóa ra là chữ "Tuyết".
Đến khi tắt hơi thở cuối cùng, người Lạc nhớ đến vẫn là Thừa Tuyết.
Tivi chiếu đến cảnh nhà anh bị cháy, người phát ngôn nói ba anh làm cảnh sát bất lương kẻ thù tìm đến bịt miệng, họ chiếu cảnh hai xác người cháy đen cả căn nhà sụp đổ điêu tàn cùng với cảnh Lạc đầy máu nằm trong xe hơi lật ngang.
Mọi người xung quanh chỉ trích, chửi ba anh bất lương ăn của người dân, làm chuyện phi pháp chết là đáng tội.
Anh ôm Viên Hy, tay siết chặt bỗng cảm thấy thế giới này thật bất công, ai cũng độc ác như nhau. Ánh mắt anh đầy thù hận, mất lòng tin vào pháp luật công lý, anh từng thề phải tự mình đứng lên tìm ra bằng chứng ba anh vô tội.
-Tôi không thể, không thể...
Cô chật vật lắc đầu, ngồi bệt xuống sàn nhà.
-Thừa Tuyết... -Anh đừng nói nữa, tôi quyết định rồi, sẽ không phẫu thuật.
-Thừa Tuyết bịt tai không nghe anh giải thích
-Em... -Đừng nói nữa.-Thừa Tuyết hét lên
-Được tôi không nói. Nhưng mà em nên suy nghĩ lại. Qủa thật là Tô Tịch Phó có lỗi, nhưng không liên quan đến cô và mẹ cô, nói sao thì lúc nhỏ bà Phương cũng rất yêu thương anh, Thừa Tuyết cũng suýt mất mạng, trả thù như vậy đã đủ rồi. Thừa Tuyết khư khư bịt tai mình lại không muốn nghe anh nói cũng như sợ bị dao động. Nhậm Tử Phàm biết bây giờ anh nói gì cô cũng không nghe, nên cũng không nhiều lời. Có những chuyện dù không muốn đối mặt cuối cùng vẫn phải đối mặt thôi. Vì sao không đối mặt ngay bây giờ để không bị giày vò. .
Thừa Tuyết thu mình vào một góc giường, cả người co rúm. Bên ngoài trời đang mưa, cửa ban công không đóng lại từng cơn gió lạnh, từng làn nước mưa mạnh mẽ đánh vào trong phòng. Thừa Tuyết nhìn chậu hoa lưu ly chống chịu trước bão giông, bỗng khâm phục. Gió lạnh, lòng cô càng lạnh hơn. Mưa rơi, nước mắt cô sắp khóc hết. Hai linh hồn bên trong lòng không ngừng giao chiến, rốt cục không biết nên làm sao? Có tiếng mở cửa, Thừa Tuyết không buồn quay đầu nhìn là ai. Nhậm Tử Phàm đi đến đóng cửa ban công lại, nhìn cô chật vật đáng thường ngồi co ro trên giường đi đến ngồi cạnh cô. Thừa Tuyết nhìn thấy anh, trước mắt có chút mờ đi còn nghĩ là do đèn trong phòng không đủ sáng. -Vẫn còn nghĩ đến chuyện đó sao?
Thừa Tuyết vẫn không nhìn anh. Đầu cô như nổ tung, suy nghĩ cái gì cũng không được. -Chúng ta thử... -Anh đừng nói nữa, cho dù thế nào tôi cũng không đồng ý. Cô không dám mạo hiểm, huống chi đó là mẹ cô. -Vì sao em trở nên ích kỉ như vậy? Ích kỉ? Cô ích kỉ sao? Chẳng lẽ cô sợ cảm giác không còn người thân nào trên đời cũng là ích kỉ? Cô sợ cảm giác đột nhiên mẹ cô biến mất, cô còn sợ bản thân mình chọn sai gián tiếp hại mẹ cô. Tất cả đều vì cô sợ... -Anh không biết... tôi sợ thế nào đâu. -Nghe tôi, được không? Thừa Tuyết lắc đầu, tiếng mưa bên ngoài vẫn vang lên bên tay nghe sao buồn bã. Anh cảm thấy cô rất cứng đầu nên không khuyên nữa, ánh mắt sâu hút nhìn cô. Cho dù cô có đồng ý hay không chuyện này anh cũng đã quyết.
Hi Vọng.
"Bác sĩ nếu phẫu thuật thì khi nào sẽ tiến hành?"
"Ba ngày nữa, anh muốn tiến hành cho bà ấy sao?"
"Phải nhưng mà nếu cô ấy hỏi đừng nói sẽ phẫu thuật, cô ấy không đồng ý."
"Tôi biết rồi."
-Lời tôi nói là thật mà, mọi người đừng suy đoán nữa.
Thừa Tuyết đau cả đầu, đám người lại không nghe lời cô giải thích chỉ ngồi đó suy đoán lung tung.
-Tối hôm đi bar tổng tài còn đứng trước mặt mọi người nói rằng cậu là người phụ nữ của anh ta, cậu nghĩ lời giải thích của cậu còn có giá trị sao?-Diệc Thuần ghé