Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2478 lượt.
phố phía dưới.
Cô đưa tay vén tóc, cảm nhận sự tươi mát trong lòng bỗng nhẹ nhõm cùng thanh thản đi rất nhiều.
-Có đẹp không?
Thừa Tuyết quay đầu mỉm cười gật đầu với Trình Ngụy.
-Rất đẹp.
Thành phó giống như một mô hình thu nhỏ, đứng ở đây cô có thể nhìn bao quát nó, cái gì cũng nhỏ xíu mà cô cứ như một người khổng lồ đến xứ sở người tí hon.
-Tôi vừa phát hiện ra nơi này, cảm thấy nếu có phiền muộn thì ở đây là thích hợp nhất.
-Trình Ngụy, vì sao anh tốt với tôi như vậy?
Đây là điều cô rất muốn hỏi từ rất lâu, hôm nay cũng có cơ hội để hỏi.
Trình Ngụy ngồi xuống thảm có xanh, hai tay chống phía sau ngửa đầu nhìn trời sao.
-Không biết nữa.
Có lẽ là duyên hoặc là tiếp cận cũng có thể là cảm giác đặc biệt nào đó. Trước nay đều chưa ai quan tâm anh như cô, chắc vì vậy nên mới muốn thân thiết với cô.
-Anh thật lạ!
Cô ngồi bên cạnh anh, cười ngọt ngào.
-Lúc nãy vì sao em lại bực bội?
-Tâm trạng không tốt. Mẹ tôi bị suy tim, bác sĩ nói phải làm phẫu thuật nhưng mà khả năng thành công rất thăm, nếu không phẫu thuật tôi có một năm chăm sóc bà còn nếu phẫu thuật, một là tôi có ba bốn năm bên bà, hai chính là một giây cũng không có. Tôi đã chọn không phẫu thuật.
Thừa Tuyết ngẩng đầu nhìn trời xanh, nhìn cánh chim bay qua cảm thấy ngưỡng mộ.
-Em sợ mẹ mình sẽ rời xa em mãi phải không?
Giọng anh trầm hẳn, có chút muộn phiền.
-Ai mà không sợ chứ?
-Tôi kể em nghe câu chuyện này.
Anh kể lúc trước có một người mẹ, bà nói với con trai mình chỉ cần thành tâm cầu nguyện điều gì đó thì sẽ thành sự thật, cậu con trai khi ấy chỉ mới lên bảy rất ham chơi, mỗi lần ước cậu đều mong có đồ chơi mới, quần áo mới. Đến một ngày người ba của cậu có người phụ nữ, họ còn có con với nhau. Người cha thường xuyên không về nhà, cậu con trai mới thành tâm mong muốn cha mình quay về nhưng mà một lần, hai lần rồi lần thứ n cậu cầu mong thì ba cậu vẫn không quay về.
Đến khi mẹ cậu mất, cậu mới biết được hóa ra những lần trước cậu cầu nguyện đều do mẹ mình nghe được mà chuẩn bị cho cậu, cậu mới phát hiện ta hi vọng chưa hẳn đã tốt mà không hi vọng chưa hẳn đã xấu.
-Hi vọng chưa hẳn đã tốt mà không hi vọng chưa hẳn đã xấu.
Thừa Tuyết nói trong miệng, chợt nhận ra một điều.
Không phải…
-Nếu hi vọng làm con người ta buồn vậy thì sớm đã không có người ngu ngốc như cậu bé.-Trình Ngụy chợt cười cay đắng giống như tự giễu
-Đó không phải lỗi của cậu bé cũng không phải lỗi của mẹ cậu bé. Chẳng qua là bà yêu thương con trai mình, nhưng mà bà làm như vậy múc đích chính là muốn con trai mình có niềm tin vào hi vọng.-Thừa Tuyết biết rõ cậu chuyện đó kể về ai
Suy cho cùng người nào chẳng đáng thương, kẻ nhìn cứ tưởng không có nỗi buồn hóa ra lại cất chứa trong lòng, nụ cười chẳng qua là công cụ che giấu.
-Em biết nói như vậy, cớ sao còn không can đảm hi vọng.-Trình Ngụy nghiêng đầu nắm được lí
Cô giật mình biết rõ bị rơi vào bẫy của anh, thoáng chút im lặng.
-Khi cậu con trai hi vọng ba cậu về, cậu hi vọng rất nhiều lần, cậu biết sớm sẽ thất vọng như mấy lần trước nhưng vẫn cố hi vọng. Đến phút cuối cậu ấy vẫn hi vọng ông quay về gặp mẹ mình, vì sao em lại không dám?
-Đó là sợ hãi. Tôi đã không còn người thân nào ngoài bà, nên tôi rất sợ cảm giác mất đi người thân duy nhất của mình trên cõi đời.
Thừa Tuyết cười khổ, trong lòng như tơ vò.
-Tôi không ép em cũng không khuyên em, chỉ muốn nói với em một câu: Đời người nếu có thể nắm được điều quan trọng với bản thân thì tốt nhất đừng để lỡ, một khi lỡ rồi rất khó để quay lại.
Phải chi Nhậm Tử Phàm cũng hiểu cô như Trình Ngụy thì hay biết mấy, ít ra anh sẽ cho cô thời gian để suy nghĩ thay vì ép cô.
Thừa Tuyết cười trừ, nhìn phía chân trời phía xa, đám mây vắt ngang cánh chim tung bay giữa trời xanh rộng biếc.
-Là khinh khí cầu sao?
Cô nhìn thấy phía xa xa có một dạng vật thể giống như khinh khí cầu, tuy kích cỡ không phải lớn có thể chứa được người nhưng mà theo như ước tính thì cũng không nhỏ.
Một cái, hai cái, ba cái rồi cả một loạt khinh khí cầu bay khắp bầu trời.
Mỗi khinh khí cầu đều có một màu, nhiều cái lại sinh ra nhiều màu chứ như cầu vồng vậy.
Hai mắt sáng rực trong mắt chỉ còn màu sắc cùng hình dạng của khinh khí cầu, ngắm nhìn một lát, cô nghiêng đầu nhìn anh: “Là anh chuẩn bị?”
-Đáng lẽ là mười phút trước, không đúng thời gian gì hết.-Trình Ngụy nhìn qua đồng hồ trên tay khẹ chậc lưỡi
-Nhưng mà rất đẹp.-cô bật cười
-Thích là được, em cứ nghĩ mình là khinh khí cầu, tuy không có cánh nhưng có thể bay như loài chim. Đừng suy nghĩ nhiều quá.
Người mà luôn ở bên cô là Trình Ngụy. Người mà luôn hiểu được cô cũng là Trình Ngụy.
Nhậm Tử Phàm, rốt cục anh hiểu cô bao nhiêu?
Đi Cùng Anh Đến Đảo San Hô.
Ngắm hoàng hôn xong Trình Ngụy đưa Thừa Tuyết đi ăn ở Victoria, đợi phục vụ bưng thức ăn đã được gọi lên Trình Ngụy nói: "Ăn nhiều một chút, em chỗ nào cũng ốm nhìn không đầy đặn chút nào."
-Mặc