Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.
vào tai Thừa Tuyết nói nhỏ
-Anh ta nói vậy thật sao?
Ách, đừng nói là anh nghĩ cô có gì mờ ám với Hướng Luật rồi lại tức giận nói như vậy nha, nhưng mà cô thật sự bị anh hại chết rồi.
Công ty một khi đã có tai tiếng thì còn nhanh hơn ngành showbiz nữa nha, huống chi tai tiếng lại là với tổng tài của bọn họ.
-Thừa Tuyết, vào phòng gặp anh một lát.
Hướng Luật đi vào phòng tần hắng.
-Trưởng phòng kêu cậu kìa, mau vào đi.
Thừa Tuyết vuốt vuốt tóc mình đi vào phòng trưởng phòng.
Hướng Luật chỉ tay vào ghế bảo cô ngồi xuống.
-Có việc gì sao?-Thừa Tuyết ngồi xuống hỏi anh
-Cũng không có gì, chẳng qua anh có thắc mắc.-Hướng Luật rót hai ly nước đưa cho cô một ly
-Là gì vậy?
-Em quen Nhậm Tử Phàm khi nào?
Lại là vấn đế này, sao ai cũng nghĩ cô và anh có quan hệ không chính chắn chứ?
-Anh cũng như bọn họ sao?-Thừa Tuyết cầm ly nước uống một ngụm
-Anh tin em, nhưng mà…
-Em biết chuyện này không dễ làm anh tin mối quan hệ giữa chúng em, bản thân em cũng hiểu không tránh khỏi lời dèm pha của mọi người.
Cô làm như không quan tâm, mỉm cười nhẹ.
-Anh tin em.-Hướng Luật đưa tay ra cầm lấy tay cô
-Em… cảm ơn.-Thừa Tuyết cười ôn nhu rút tay mình về
Hướng Luật biết mình thất lễ cũng thu tay về.
-Sao lần này, anh không đóng phim cùng Mộc Ngân? Em xem lại phim trước thấy hai người đóng rất hay lại nhìn rất đẹp đôi.
-Anh không hợp làm diễn viên, vẫn là chức vụ hiện tại tốt hơn.-Hướng Luật nói có chút phiền muộn
-Mộc Ngân là một cô gái tốt, nếu được anh nên trân trọng cô ấy.
-Đáng tiếc...
-Đáng tiếc gì chứ?
-Không có gì, em đi làm việc tiếp đi.
Thừa Tuyết đứng lên cúi đầu một cái sau đó đi ra ngoài.
Hướng Luật lắc đầu cười cầm ly nước uống sau đó đứng lên đi đến kéo rèm cửa ra, ánh sáng bên ngoài hất vào cả căn phòng sáng trưng song lại phảng phất nỗi khổ tâm.
-Đáng tiếc đó không phải em.
Yêu người không yêu mình chẳng khác nào cực hình. Không đến nha. Không đến chậm. Chỉ từ từ giày vò đến tê dại.
Giờ nghỉ trưa Thừa Tuyết một mình lên sân thượng của công ty, gió thổi làm tóc cô tung bay phả vào mặt mát rượi, cả người thoải mái dễ chịu vô cùng. Đứng ở lan can, nhìn xuống phía dưới, con người cứ như bị thu nhỏ, tòa nhà trở nên khổng lồ.
Điện thoại báo có tin nhắn, Thừa Tuyết lấy ra xem.
“Tiểu Tam.” – từ Trình Ngụy
Thừa Tuyết nhìn thấy bị gọi hai từ Tiểu Tam lại bị người trong công ty hiểu lầm thì bực bội: “Có việc gì Nhị lão thiếu? Ngài lại nổi cơn gì đây?”
Nhanh chóng có tin nhắn gửi đến: “Làm sao đây tôi nhớ em, thân thể tôi cũng nhớ em.”
Đồ biến thái. Cô dám cá trên đời này trong số tất cả người cô từng gặp qua, Trình Ngụy chính là tên biến thái nhất. Anh ta số hai không ai số một.
“Tâm trạng tôi không tốt đừng chọc tôi.”
“Làm sao vậy? Ai lại ăn hiếp em?”
“Mọi chuyện rắc rối lắm, nói chung tôi không được vui.”
“Một lát em nghỉ làm được chứ?”
“Chắc được.”
“Một lát tôi đến đón em.”
Thừa Tuyết nhắn tin lại bảo không cần, tin đồn về cô nhiều lắm rồi nha nếu Trình Ngụy lại còn đến thì cô sẽ sống không yên.
Nhưng mà cô nhắn thêm bao nhiêu tin bên kia vẫn không phản hồi, Thừa Tuyết bỏ cuộc dẹp điện thoại vào túi.
Vì sao trong cuộc đời lúc nào cũng có người khiến chúng ta đau lòng và người đau lòng vì chúng ta. Nhiều người nói rằng giữa một người làm họ vui và làm họ buồn thì họ thà chọn người làm họ vui nhưng mà đa số đều làm trái ngược lại.
Con người rất buồn cười, không ai hiểu được cũng như bản thân họ cũng không hiểu nổi.
.
Mười lăm phút sau Thừa Tuyết đang ngồi làm việc thì điện thoại reo liên tục, cô liếc qua màn hình là số của Trình Ngụy.
Không phải anh lại tới lúc này chứ?
-Alo.
[...Anh đang ở trước cửa công ty, em xuống đi...'>
-Tôi tưởng ba mươi phút nữa chứ? Mới vào làm mười lăm phút thôi.-cô áp sát điện thoại vào tai nói nhỏ
[...Không phải em bắt tôi đợi em chứ?...'>
-Bây giờ không được, một lát đi.
[...Tôi cho em hai quyết định, một là em xuống, hai là tôi lên...'>
-Tôi xuống.
Thừa Tuyết quải ba lô đi xuống dưới đại sảnh từ xa đã nhìn thấy chiếc Lamborghini Veneno sừng sững đậu trước cửa, Thừa Tuyết vuốt trán chầm chậm đi ra.
Thừa Tuyết nhìn thấy Trình Ngụy ngồi trong xe còn vẫy tay chào cô, Thừa Tuyết liếc anh một cái đi lại xe ngồi vào.
-Anh đúng là phiền phức.-cô vừa ngồi lên xe đã càm ràm
-Tôi đưa em lên núi ngắm cảnh.
-Anh đúng là điên khùng.
Có ai lại lên núi ngắm cảnh chứ? Không lẽ lại là ngắm cây đất đá hay sao?
-Em không thích cũng được nhưng mà tôi vẫn chở em đi.
Cô thầm bĩu môi cũng không nói nhiều.
Xe chạy ra ngoại ô, chạy thêm một đoạn quẹo vào con đường đi lên đỉnh núi cao. Thừa Tuyết đưa tay nhấn nút kéo cửa xuống, gió thiên nhiên lùa vào mát rượi cảm giác cả tâm hồn được tự do vô cùng thoải mái.
Cô đưa tay ra như muốn nắm lấy, lòng bàn tay như có như không chạm vào gió cứ như sắp nắm được lại mất.
Trình Ngụy cho xe dừng ở một khoảng đất trống trải, Thừa Tuyết đi xuống xe chạy tới nơi cao nhất đứng nhìn cảnh thành