Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.
ng đảo mắt chuẩn xác nhận ra Diệc Thuần trong đám người trong quán, anh sải bước đi tới chỗ cô.
Diệc Thuần không ngừng cầu trời khấn phật cho anh đừng phát hiện ra nhưng mà tiếng bước chân đã vang gần bên, đôi giày da màu đen xuất hiện trước mặt, Diệc Thuần nuốt nước bọt ngẩng đầu nhìn Mặc Phong đang đứng trước mặt.
-Em làm trò gì thế?
-Huh, tôi... tôi đang tìm đồ.-Diệc Thuần liếm đôi môi khô khốc trả lời anh
-Mau đứng lên đi.
Diệc Thuần vội vã đứng lên, chỉnh lại quần áo vuốt vuốt tóc mình ngẩng cao đầu: "Tôi còn có việc, xin phép."
-Em không muốn nói chuyện bán bảo hiểm với tôi sao?-Mặc Phong ngồi xuống ghế, thong thả nói
Diệc Thuần bị lời anh nói làm dừng bước, một khắc sau ngồi xuống.
-Đáng lẽ tôi nên đoán ra là anh bày trò.
-Em không hối hận được, tin rằng em đã được dặn dò rất kĩ.-anh chậm rãi nhoẻn môi cười
-Rốt cục anh muốn gì?-cô nghiến răng nghiến lợi
-Đơn giản, nếu em làm tôi hài lòng tôi sẽ lặp tức kí hợp đồng.-anh nhún vai
-Công việc này tôi cũng không cần.
-Nhưng mà làm công ty mất một mối làm ăn lớn, em không thấy có lỗi sao?
-Anh...
Anh lại dùng trò đánh tâm lý với cô, đồ vô liêm sĩ.
-Em suy nghĩ kĩ đi, chúng ta đều có lợi cả.
-Bây giờ anh muốn gì?
Diệc Thuần nén giận, nhỏ giọng xuống nước hỏi anh.
-Cũng đơn giản lắm.-anh nhoẻn môi
Diệc Thuần nuốt nước bọt, dự cảm không lành là mấy.
Rốt cục anh định giở trò gì nữa đây?
Đã Từng Muốn.
Thì ra cái "đơn giản" của Mặc Phong nói chính là bọn họ một ngày cùng nhau làm những chuyện của hai người đang yêu hay làm.
Mà chuyện của hai người đang yêu không gì khác hơn là hẹn hò.
Diệc Thuần lúc đầu nghe rất bức xúc, đâu lại ra cái chuyện kì quặc như vậy chứ nhưng mà cho dù cô có lí cũng không nói lại anh.
Bọn họ đi đến TTTM, việc đầu tiên mà Mặc Phong muốn làm trong ngày hẹn hò là mua đồ cặp.
Diệc Thuần biết Thừa Tuyết hiểu nhầm liền tiến lên: "Không như cậu nghĩ, chúng tôi... chúng tôi..."
Diệc Thuần không biết nên giải thích thế nào cho Thừa Tuyết hiểu nữa.
-Mặc dù tớ thấy có lỗi với Nhất Duy nhưng mà hai người nhìn cũng rất đẹp đôi.-Thừa Tuyết mỉm cười nói
-Cậu...
-Thừa Tuyết, chúng ta nói chuyện một lát có được không?-Mặc Phong chen vào
Bọn họ vào khu ăn uống của TTTM, chọn một bàn trống ngồi vào.
Gọi nước xong, cô gọi kem cho Nhã Nhã ăn, nhìn qua Mặc Phong nói: "Anh muốn nói chuyện gì?"
-Cô và thiếu chủ... thật sự không còn gì sao?
Tay Thừa Tuyết đột ngột nắm chặt ly nước, hơi nước lạnh tỏa ra làm lạnh cả bàn tay cô.
-Tôi đã kết hôn, cho dù chúng tôi còn yêu thì sao?
-Thiếu chủ đã rút khỏi UP.
Thừa Tuyết ngước mắt nhìn Mặc Phong, có chút không tin.
-Thiếu chủ muốn bắt đầu lại.
Bắt đầu lại?
Anh từng kể cô nghe, trước kia anh mong muốn trở thành một cảnh sát đáng tiếc cả nhà anh lại bị kẻ xấu hại chết vì vậy anh mới đi vào con đường tội phạm, trở thành lão đại UP. Mục đích của anh là trả thù.
Vậy thì cuối cùng, kẻ hại gia đình anh, kẻ anh cần đòi nợ là ai?
Vì sao nghĩ đến, lòng cô lại đau đớn như vậy?
-Ngày cô kết hôn với Nhị thiếu, cô đã từng nghĩ đến thiếu chủ bao giờ chưa?
Lời Mặc Phong không khác nào kim nhọn đâm vào lòng cô.
Lúc đó cô từng nghĩ đến anh không, đến cô cũng không biết được.
Nhưng mà cô cam đoan, lúc cùng Trình Ngụy ở lễ đường, đứng trước mặt Cha, cô đã nhầm tưởng Trình Ngụy là anh. Lúc Cha hỏi đến cô, cô đã xoay đầu nhìn ra cửa tự hỏi: Liệu anh có biết cô kết hôn không? Nếu biết anh có đến tìm cô không?
Nhưng mà khi ấy nhìn ra cửa, ngoài ánh sáng mặt trời chói mắt làm cô cay mắt ra thì chẳng có gì cả.
Thấy cô im lặng, Mặc Phong dường như hiểu ra, anh nói tiếp: "Thiếu chủ đã nghĩ đến cô, lúc cô nói kết hôn chúng tôi đã nói cho thiếu chủ biết."
Anh biết? Vậy mà cuối cùng anh cũng không đến...
Cô cười khổ, bọn họ đã chấm dứt cô còn mơ mộng hảo huyền sao?
-Lúc đó thiếu chủ có đặt vé máy bay qua Las Vegas, đáng tiếc trước mười lăm phút máy bay cất cánh, thiếu chủ lại bị giữ chân ở lại không thể đi.
Là lời thật lòng sao?
Hai tay cô đặt trên bàn nắm chặt run rẩy, ánh mắt có gì đó rưng rưng.
-Anh... đừng gạt tôi.
-Tôi gạt cô làm gì? Tôi nói ra tôi cũng không phải kẻ có lợi, mà thiếu chủ cũng không vui vẻ gì khi nhắc đến. Thừa Tuyết, thiếu chủ thật sự rất yêu cô, nhưng mà bởi vì tiểu thư Viên Hy tự sát nên ngài ấy phải ở lại không kịp chuyến bay.
-Lại là Viên Hy.-Diệc Thuần ngồi bên cạnh nghe toàn bộ sự việc, khi nghe đến Viên Hy thì tức giận
Anh từng muốn ngăn cản cô kết hôn, nhưng mà anh lại rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, giữa cô và Viên Hy bắt anh chọn ra một người là chuyện không dễ dàng.
Viên Hy vì sao lại có thể độc ác như vậy? Cô ta chia cắt bọn họ một lần lại chia rẽ làm bọn họ không thể đến cạnh nhau thêm một lần. Lòng dạ người con gái này đúng là hơn cả rắn độc.
Hóa ra, tiếc nuối nhất trên đời này không phải là không đến được với nhau, cũng không phải là không thể ở bên