Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
nh sao cũng không nghĩ đến Viên Hy sẽ ngăn cản mình.
Anh quay về biệt thự chuẩn bị một vài thứ.
-Anh, anh đi đâu vậy?-Viên Hy cũng cùng lúc quay về
-Anh qua Las Vegas.-anh gấp gáp nói
-Làm gì chứ?
-Cái đó chúng ta sẽ nói sau.
-Dự đám cưới của chị ta? Phải không?
-Đúng vậy. Anh không thể để tuột mất cô ấy.
Nhậm Tử Phàm chuẩn bị đồ đạc xong thì vội vã đi nhưng chưa được năm bước đã bị Viên Hy giật ngược lại: "Nếu anh đi ngăn cản chị ta kết hôn, em sẽ chết cho anh xem."
Anh sững người, quay đầu nhíu mày: "Anh không đùa giỡn với em."
-Em không đùa, một là em, hai là chị ta.-ánh mắt Viên Hy hằng hộc
-Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Anh chỉ nghĩ Viên Hy vì chuyện Thừa Tuyết đâm anh một nhát nên mới khắt khe chuyện anh ngăn cản Thừa Tuyết kết hôn nên không để ý đến lời Viên Hy.
-Là anh ép em.
Viên Hy chạy xộc lại bàn cầm dao gọt trái cây lên không do dự liền cắt ngang cổ tay mình.
Ngay lặp tức Viên Hy té ngã xuống, con dao rớt xuống gạch vang lên âm thanh chói tay.
Nhậm Tử Phàm dừng bước khi nghe tiếng dao sắc lạnh vang lên, quay người lại thì thấy Viên Hy nằm trên sàn nhà, cổ tay trái rướm đầy máu tươi.
-Viên Hy.
Nhậm Tử Phàm lặp tức chạy tới ôm Viên Hy bế đi.
Tới bệnh viện Viên Hy được bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu. Nhậm Tử Phàm ngồi trên ghế bên ngoài phòng cấp cứu, khắp người anh dính đầy máu của Viên Hy.
Anh nhìn đồng hồ, chỉ còn mười lăm phút nữa máy bay sẽ cất cánh.
Viên Hy là em gái anh, từ nhỏ đã lớn lên cùng anh, tình cảm rất gắn bó. Còn Thừa Tuyết là người con gái anh yêu, yêu si mê điên cuồng.
Viên Hy đang nguy hiểm tính mạng, Thừa Tuyết sắp lấy Trình Ngụy.
Chuyến bay này là chuyến cuối cùng đến Las Vegas, nếu muốn phải đợi đến ba ngày sau mà cô ngày mai sẽ kết hôn.
Bác sĩ từ phòng phẫu thuật đi ra, tháo khẩu trang nói: "Anh là người nhà của bệnh nhân đúng không?"
-Là tôi.-anh đứng dậy nói
-Vết cắt quá sâu lại ngay cổ tay nên cũng mất máu khá nhiều, cô ấy không chịu truyền máu muốn anh vào gặp cô ấy. Bây giờ chúng tôi đang cầm máu cho cô ấy.
-Tôi sẽ vào.
Suốt bốn mươi lăm phút đồng hồ anh đứng bên giường cấp cứu nhìn Viên Hy được bác sĩ truyền máu, khi mười lăm phút đầu trôi qua, anh đã buông bỏ Thừa Tuyết.
Đôi khi yêu ai đó rất nhiều muốn làm cho cô ấy điều gì đó lại bị ngăn cản. Nếu anh đến ngăn cản cô kết hôn, cho dù bị cô từ chối anh cũng cảm thấy vui vẻ bởi vì anh không hối tiếc.
Viên Hy được đưa vào phòng hồi sức, lúc tỉnh lại vừa lúc mặt trời lặn.
Ngoài kia các đường phố lên đèn, nhà cao tầng thắp sáng, một nước Úc rực rỡ xa hoa.
-Sao anh không đi?-Viên Hy giọng yếu ớt hỏi
-Em không cần ép anh như vậy.-anh ngồi bên ghế cạnh giường nhìn cô
-Bởi vì em không muốn mất anh.
-Em đã đánh mất anh rồi. Trước nay anh đều nghĩ em thích Thừa Tuyết.
-Chị ta cướp anh đi, làm anh đau khổ. Em hận chị ta.
-Anh đã mất cô ấy, còn em làm anh rất thất vọng. Sau này chuyện riêng tư của anh, em đừng quan tâm nữa.
-Anh biết em yêu anh mà.-Viên Hy kích động
-Cho dù em không phải em gái ruột của anh, anh cũng không thể yêu em.-anh đứng dậy đi ra ngoài nhưng ngừng lại ở cửa nói tiếp
-Chỉ mong em đừng làm những chuyện này nữa, lần sau anh sẽ chọn Thừa Tuyết không phải em.
Sau đó anh đi ra ngoài một mạch.
Viên Hy bặm môi, nỗi hận với Thừa Tuyết càng thêm sâu đậm.
Cãi Vả.
Diệc Thuần thấy trời đổ mưa nên hủy hẹn với Nhất Duy, Diệc Thuần ngồi trong phòng mình lấy điện thoại gọi cho Nhất Duy.
-Alo, Nhất Duy anh đã về tới nhà chưa?
[...Anh vẫn đang ở phòng luật. Em về chưa?...'>
-Em tới nhà rồi. Anh vẫn còn làm việc sao? Bận như vậy còn gửi hoa cho em làm gì.
-Được rồi, mai khi nào anh đem thì anh điện em một tiếng.
[...Được, em đi ngủ đi...'>
-Anh cũng đừng làm khuya quá. Tạm biệt.
Diệc Thuần tắt máy nằm dài trên giường, bây giờ cô rất rối cái gì cũng không suy nghĩ được.
Mặc Phong như vậy là đùa hay thật? Bốn năm trước là anh từ bỏ cô thì tại sao bây giờ lại đi đeo đuổi cô?
Nếu Mặc Phong là thật lòng thì cô nên làm sao?
Giữa Nhất Duy và Mặc Phong, một người yêu cô nhiều như vậy, một người cô lại yêu rất nhiều thì rốt cục cô phải chọn lựa ai?
.
Thừa Tuyết trở về nhà, người làm nói Trình Ngụy vừa đi đón cô được ít phút trước, nghe như vậy cô không khỏi nhíu mày.
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Trình Ngụy.
[...Em đang ở đâu vậy? Anh đến tiệm sách thấy đã đóng cửa...'>-không cho cô nói trước, Trình Ngụy đã mở miệng trước
-Em đang ở nhà.
Vậy chiếc ô kia ở đâu ra?
[...Em về rồi sao? Đã ăn gì chưa anh sẽ mua một ít thức ăn về...'>
-Ở nhà có thức ăn, em đợi anh về ăn cùng.
Nói thêm vài câu cô cúp máy, trong lòng vẫn không biết được ai là người đưa ô cho mình? Trình Ngụy hình như không hề biết đến chuyện này, nếu không là Trình Ngụy thì có thể là ai chứ?
Đang suy nghĩ thì Nhã Nhã nũng nịu ôm lấy tay cô: "Mami, Nhã Nhã không quay về với daddy Trình Tuấn và mami Anna đâu."
-Nhã Nhã