Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
hai
-Tốt.
Diệc Thuần đợi trưởng phòng đi mới dám ngồi xuống, rốt cục là khách hàng quan trọng cỡ nào vậy lại làm cho trưởng phòng nhất định bắt cô không được đắc tội.
Tầm sáu giờ hơn, trời đã giăng một màu đen, thành phố bắt đầu bật những ánh đèn rực rỡ.
Trời đột ngột đổ cơn mưa, Thừa Tuyết ngồi trong tiệm sách nhìn ngoài trời.
-Chị Thừa Tuyết, bọn em về trước nha.-mấy người phụ việc trong cửa tiệm đều đi về
-Tạm biệt.
Trong cửa tiệm chỉ còn có cô, Thừa Tuyết nhìn ngoài trời mưa vẫn còn to thì thở dài.
Cũng may cô đã gọi điện kêu Trình Ngụy đi đón Nhã Nhã nếu không con bé sẽ phải ngồi đợi rất lâu.
Ngoài trời mưa to, bên vệ đường đối diện một chiếc xe dừng ở đó có vẻ đã lâu, cần gạt nước ô tô vẫn đều đặn gạt qua lại.
Nhậm Tử Phàm híp mắt nhìn Thừa Tuyết ngồi trong cửa tiệm, tận đáy lòng như có tảng đá đè vào.
Hôm nay thành phố chợt đổ cơn mưa, rất muốn hỏi cô có mang ô hay không? Thế nhưng anh lại không thể nói thành lời, bởi vì anh sợ cô trả lời cô không mang, mà anh lại bất lực, giống như anh yêu cô lại không thể đồng hành cùng cô như cô mong muốn.
Cho nên anh chạy xe tới tiệm sách xem xem cô đã về nhà an toàn hay chưa? Khi tới nơi mới biết cô vẫn chưa về, ô cũng không mang theo.
Trời mưa to như vậy chắc sẽ không tạnh ngay, Nhậm Tử Phàm lấy ô từ trong xe mở cửa đi ra ngoài. Chạy qua tiệm sách nhưng không rẽ vào chỉ đứng nép một bên cẩn thận đặt chiếc ô bên cửa sau đó gõ nhẹ vài tiếng.
Thừa Tuyết nghe tiếng gõ cửa nhìn ra cửa kính không thấy ai, hiếu kì đi ra xem.
Lúc cô nhìn xuống mới thấy một chiếc ô đặt bên cửa, nghiêng đầu nhìn xung quanh thì không có ai.
-Là ai đem đến chứ?-Thừa Tuyết cầm ô lên lại xem xem có ai không
Nghĩ một lát thì mỉm cười, có lẽ lại là trò của Trình Ngụy rồi.
-Trình Ngụy, anh mau ra đi.
Trong cơn mưa có một ai đó vì câu nói của cô mà đau lòng.
Cô thấy xung quanh im lặng chỉ có tiếng mưa rơi thì gọi tên Trình Ngụy vài lần vẫn không có ai, nghĩ đoạn chắc anh muốn bày trò gì nữa rồi nên đi vào lấy túi xách đồng thời đóng cửa tiệm lại.
Cô bật ô dáng người nhỏ nhắn che dưới chiếc ô to đi trong làn mưa.
Nhậm Tử Phàm lúc này mới bước ra từ sau bức tường, nhìn bóng lưng cô được chiếc ô che thì môi nâng lên.
Hôm nay trời đổ mưa, anh lại chỉ có thể âm thầm mang ô cho cô. Đáng tiếc cô lại cho là Trình Ngụy đem đến.
Nhậm Tử Phàm quay về Ngự Biệt Uyển người cũng thấm ướt, Viên Hy vẫn đợi anh trong phòng khách thấy anh bước vào vội đi đến giúp anh cởi áo khoác.
-Anh ướt hết rồi, em nhớ có kêu thím Lý để ô trong xe cho anh mà.
-Anh đem nó... anh tưởng không có.-Nhậm Tử Phàm định nói gì đó lại chuyển qua cái khác
Anh nói tiếp: "Anh đi thay đồ."
Nhậm Tử Phàm bỏ đi lên tầng trên, Viên Hy mày nhíu lại nhận ra anh có chuyện che giấu.
Không lẽ anh đi tìm chị ta? Không phải anh nói giữa bọn họ chấm dứt rồi sao?
Nghĩ tới đây Viên Hy chợt siết chặt chiếc áo vest trong tay nhìn lên lầu.
Nhậm Tử Phàm tắm rửa xong chỉ mặc chiếc áo choàng tắm đi tới tủ kính lấy rượu cùng ly ra uống, Viên Hy cũng vừa hay đi vào.
-Anh, anh không ăn cơm sao?-nhìn ly rượu trên bàn nói tiếp
-Không phải anh cai rượu và thuốc rồi sao? Sao anh lại uống rượu?
-Có những cái không phải cai được tức là sẽ không động tới, qua một thời gian nhất định rồi sẽ sử sụng lại nó thôi.
-Anh... anh đi tìm chị ta phải không?
Đối với loại truy hỏi này của Viên Hy, anh không trả lời.
-Ba năm trước anh biết chị ta đã kết hôn, anh bây giờ còn đi tìm chị ta làm gì?
-Ba năm trước để cô ấy cưới Trình Ngụy là hối hận nhất của anh. Cho nên ba năm sau anh không muốn bản thân lại hối hận.
Anh có cô cũng được, không có cũng được chỉ cần những điều anh làm có thể giúp cô hạnh phúc vui vẻ là được.
-Hai chúng ta đều mang vết thương để bản thân có thể ghi nhớ, lồng ngực anh có một nhát dao, cổ tay em cũng có một nhát dao không lẽ anh không nhớ?-Viên Hy lời nói nghẹn ngào giơ cổ tay có một vết sẹo lên
Lời Viên Hy làm vết thương trong lòng anh đau nhức, tay cầm ly rượu nắm chặt lại.
Ba năm trước cô kết hôn với Trình Ngụy, còn anh đau khổ lựa chọn giữa hai người con gái quan trọng nhất của anh.
-Anh à, anh đừng như vậy nữa, chị ta không xứng với anh, chị ta có thể đâm anh một nhát thì đương nhiên sẽ lại đâm anh thêm một nhát.
-Anh đã từng nói em đừng xen vào chuyện riêng tư của anh, không phải sao?
-Em, phải. Em đã hứa nhưng mà em không muốn anh lại yêu một người phụ nữ đã có chồng có con.
-Chuyện này hôm nay chấm dứt, ba năm trước chúng ta đã nói rõ với nhau rồi. Em về phòng đi.
Nhậm Tử Phàm không nóng cũng không lạnh, khuôn mặt điềm tĩnh đến giật mình.
-Anh...
Viên Hy tức giận nhưng không thể làm gì khác ngoài rời khỏi.
Nhậm Tử Phàm đặt ly lên bàn, hai mắt nhắm lại. Nhát dao của cô đâm anj bây giờ đã là một vết sẹo dài không thể lưu mờ được.
.
Ba năm trước
Nhậm Tử Phàm nhận được điện thoại của Mặc Hàng nói cho anh biết cô sẽ kết hôn với Trình Ngụy. Anh lập tức đặt vé máy bay qua Las Vegas.
Nhưng mà anh tí