Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2302 lượt.
y đều là nhân tạo.
-Phàm thiếu xem, người tình nhỏ của ngài đang tủi thân đây kìa.-hắn ta cười lớn
Nhậm Tử Phàm liếc sang thấy cô đang cúi đầu nhìn lại cơ thể mình, trong lòng lại thấy buồn cười, anh ngước đầu tặng hắn ta cặp mắt băng lãnh.
Người này là Cổ Dịch Thiên, giỏi nhất là đua xe và chọc ghẹo người khác.
Cổ Dịch Thiên năm nay hai mươi sáu là con trai út của Cổ Bắc Đường - là dòng tộc chuyên về lĩnh vực xe lớn nhất nước.
-Từ bao giờ miệng mồm của ngươi lại độc địa như vậy?-Nhậm Tử Phàm môi hơi nhếch lên
Dịch Thiên cười cà rỡn, hai tay hắn ôm hai mĩ nhân trong lòng, một người dựa vào lòng hắn tay luồn vào áo vuốt ve lòng ngực hắn, còn một người thì cầm một miếng trái cây đút cho hắn ăn.
Thừa Tuyết nhìn thấy mà chán ghét.
-Mĩ nhân bên cạnh cậu, tuy là không phải tuýt người của tôi nhưng mà về nhan sắc thì rất được.-Dịch Thiên trầm trồ
Hắn không nói dối, nhan sắc của cô gái bên cạnh Nhậm Tử Phàm quả thật là xinh đẹp mĩ miều.
-Hứng thú sao?-Nhậm Tử Phàm tay luồn ra phía sau ôm vai cô, kéo cô lại gần mình
Bị anh kéo bất ngờ nên cả người cô áp sát người anh, cơ hồ cô nghe được nhịp tim khỏe khắn đều đặn của anh.
Thừa Tuyết ngẩng đầu chạm ngay ánh mắt sâu thẳm, lập tức cô ngồi thẳng dậy, né tránh ánh mắt của anh.
-Loại C không phải loại tôi thích, vẫn là chỉ có Tử Phàm cậu thích.
-Chỉ vừa vào đến cửa đã nghe giọng nói của Cố thiếu, đúng là miệng mồm không thay đổi vẫn độc địa như xưa.
Giọng nói này vừa vang lên thì cửa phòng đã có người mở ra, một nam nhân từ ngoài bước vào.
Dáng người anh ta lịch lãm, tao nhã vô cùng. Mái tóc nâu chải chuốt gọn gàng, anh ta mặc bộ đồ đen, áo da đen khoác bên ngoài, đeo găng tay bằng da đen. Gương mặt thanh tú điềm đạm.
Thừa Tuyết chỉ vừa nhìn người mới vào thì tức khắc thấy một màn đặc sắc.
Dịch Thiên không biết từ lúc nào đã leo qua chiếc bàn bằng thuỷ tinh, liên tục giơ đòn tấn công người đó, anh ta phản ứng rất nhanh liền tránh được chiêu của Dịch Thiên.
Người này thân thủ rất giỏi, né được những cú đấm của Dịch Thiên mà còn đánh trả lại một cách điêu luyện.
Đến cuối cùng, anh ta tay phải hướng nắm đấm tới mặt Dịch Thiên, Dịch Thiên né đi lại tạo cơ hội cho anh ta giơ chân một cước đạp thẳng vào bụng Dịch Thiên.
Dịch Thiên cũng không kém phát hiện ra liền nghiêng người ngã về sau té lên ghế.
Anh ta không bỏ qua liền giơ nắm đấm hướng tới, Dịch Thiên thấy tình thế cấp bách liền giơ hai tay lên đầu hàng: "Duẩn Hào, tớ hàng..."
Anh ta dừng tay lại nắm đấm chỉ còn 1cm nữa là đấm lên gương mặt kia của Dịch Thiên.
Người này là Lôi Duẩn Hào - hai mươi sáu tuổi, con trai độc nhất vô nhị của Lôi Khởi Thành, chủ tịch tập đoàn đá quý L&G nổi tiếng.
Sở trường của Duẩn Hào chính là đánh nhau.
-Ngay từ đầu xin tha có phải tốt hơn không?-Duẩn Hào hạ tay xuống
-Xin cậu, trong UP cậu nổi tiếng về đánh nhau như vậy làm sao tớ thắng nổi?-Dịch Thiên phủi tay áo quay lại ôm hai mĩ nữ
-Về đua xe thì cậu thắng chắc rồi.
Hai người bọn họ chính là lão nhị và lão tam trong UP chỉ đứng sau lão đại là Nhậm Tử Phàm, cha của cả hai cũng là người trong UP được mọi người kính nể như Hàn Đông.
Duẩn Hào ngồi vào ghế sô pha, lúc này mới để ý tới Nhậm Tử Phàm, ánh mắt cũng liếc sang Thừa Tuyết.
Sau một khắc, Duẩn Hào nói: "Quản lý ở đây làm việc càng ngày càng tốt rồi."
-Ý vậy là sao?
Đối với câu nói kia của Duẩn Hào, Dịch Thiên rất có hứng thú.
Thừa Tuyết giật mình khi nhận thấy ánh mắt nóng bỏng của hai người đàn ông đều nhìn mình, trong lòng dự cảm không có gì tốt lành cả.
Nhậm Tử Phàm cũng rất hứng thú chờ Duẩn Hào nói.
-Cô gái này xinh đẹp như vậy mà quản lí có thể kéo vào đây làm thì rất hay rồi. Tử Phàm chưa gì hết đã giành trước bọn tớ.
Thừa Tuyết nghe Duẩn Hào nói như vậy quả thật rất tức giận chỉ muốn chọi chiếc giày vào mặt anh ta.
Nhìn anh ta nho nhã như vậy mà miệng mồm không khác cái tên Dịch Thiên chút nào, cũng độc địa như nhau.
Dịch Thiên nghe thấy cười lớn, Nhậm Tử Phàm khóe môi giần giựt hơi giương cao.
-Tớ nói gì sai?-Duẩn Hào trưng bộ mặt ngây thơ
-Duẩn Hào, tớ cần bổ sung thêm, cậu nhìn xem vòng một và vòng ba thì nhỏ nhưng bù được nhan sắc.-Dịch Thiên ôm bụng cười nói thêm
-Đúng nha, vậy thì quản lí làm việc bù qua đắp lại thôi, tớ còn định tăng lương nhưng nghe cậu nói thôi vậy.
-Đựơc rồi hai người im hết đi, người này là tôi đem đến, tôi không chê đến lượt hai cậu chê sao?-Nhậm Tử Phàm khóe môi mân lên
-Ồ, Phàm thiếu đau lòng sao? Còn ra mặt bảo vệ nữa.-Dịch Thiên được nước lấn tới
-Cậu nghĩ có sao?-Nhậm Tử Phàm cười giễu cợt Dịch Thiên
-Được thôi, vậy đưa mĩ nhân của cậu qua cho tớ, tớ cho cậu hai mĩ nhân
này coi như trao đổi.
Dịch Thiên làm bộ không tin lời Nhậm Tử Phàm nói liền muốn anh chứng minh.
Thừa Tuyết tim đập mạnh một tiếng, trong đầu reo lên chuông cảnh báo, ánh mắt xinh đẹp nhìn anh cầu khẩn, đừng cho cô qua bên đó a, nếu không cái người họ Cổ này sẽ làm gì cô cũng không biết.
Nhậm Tử Phàm cúi đầu thấy cô n