Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.
hìn mình vẻ không muốn, môi anh hơi mân lên sau đó cúi đầu nói vào tai cô: "Đừng làm mất mặt tôi, qua bên đó đi."
Nhậm Tử Phàm nói với cô xong thì ngẩng đầu nhìn Dịch Thiên không suy nghĩ nói: "Được."
Thừa Tuyết trừng mắt nhìn anh, hai tay siết chặt gấu váy, anh lại xem như cô là một món hàng trao đổi với người khác.
-Chà, xem ra không đau lòng thật rồi. Đành vậy, hai cô qua đó hầu hạ Phàm thiếu cho tốt, còn mĩ nhân qua đây.-Dịch Thiên chậc lưỡi vẻ tiếc nuối vỗ mông hai cô gái cạnh mình
Hai cô gái kia cũng không suy nghĩ đã đứng dậy chạy qua chỗ Nhậm Tử Phàm.
Duẩn Hào không ngăn can, ở ngoài xem trò vui.
Thừa Tuyết khó khăn đứng lên, chậm rãi đi lại ngồi bên cạnh Dịch Thiên.
-Mĩ nhân em xem, Phàm thiếu không cần đến em nữa rồi.-Dịch Thiên rất tự nhiên liền vòng tay ra sau ôm eo cô
Thừa Tuyết trợn mắt nhìn anh ta, ánh mắt hung hăng.
-Em nhìn anh như vậy làm gì, để Cổ thiếu làm em vui.-Dịch Thiên cười quỉ dị
-Anh... Cổ thiếu, tôi tên Tô Thừa Tuyết, anh không cần cứ kêu tôi bằng mĩ nhân.-Thừa Tuyết nghiến răng
-Tên đẹp người lại càng đẹp, anh vẫn thích gọi em bằng mĩ nhân hơn.-Dịch Thiên cười cà rỡn
Thừa Tuyết tức chết với anh ta, đúng là đàn ông vô sỉ.
-Mĩ nhân, tuy em không phải "loại" anh thích nhưng mà miễn cưỡng chấp nhận được, vả lại Phàm thiếu đã tặng anh không muốn từ chối.-Dịch Thiên nói xong, ác ý hôn lên vành tai cô
Thừa Tuyết trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh ta, như muốn cấu xé anh ta ra.
Dịch Thiên cười mơn trớn ánh mắt liếc sang phía Nhậm Tử Phàm, hai mĩ nhân bên cạnh anh rất biết cách lấy lòng, Nhậm Tử Phàm ôm hai mĩ nhân không để ý tới Dịch Thiên có làm gì Thừa Tuyết không?
-Mĩ nhân hay là em theo anh đi bảo đảm anh không lạnh nhạt như ai kia.-Dịch Thiên càng lúc càng ôm cô sát người hơn
Thừa Tuyết cụp mi mắt vừa tức tên họ Cổ này lại càng giận Nhậm Tử Phàm hơn, anh lại xem cô như món đồ trao đổi qua lại.
Nhậm Tử Phàm tay cầm ly rượu Brandy hơi nắm chặt không nói không rằng ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Trong lòng cảm thấy rất khó chịu trước câu nói của Dịch Thiên, có lẽ là do từ trước đến giờ chưa có ai dám giành người phụ nữa của anh.
Dịch Thiên thấy Nhậm Tử Phàm không có phản ứng gì thì buồn chán, anh ta còn định chọc Nhậm Tử Phàm kết quả anh vẫn trước sau như một. Làm kế hoạch của anh ta sụp đổ tan tành.
-Xem ra Dịch Thiên không có gì chơi lại đem Tử Phàm ra làm mục tiêu.-Duẩn Hào nói
-Haiz... tớ quên mất Tử Phàm không xem trọng phụ nữ.-Dịch Thiên chán chường buông tay đang ôm eo cô ra
-Sai rồi, cậu quên mất một người.-Duẩn Hào cốc lên đầu Dịch Thiên một cái
-Ý cậu là...
-Đúng vậy là em ấy.
-Haha Tử Phàm tớ đang nhớ em cậu chết đây này.-lần này Dịch Thiên có chuyện để trêu anh
-Cậu im miệng. Em ấy không phải người để hai cậu đem ra đùa.-Nhậm Tử Phàm thật sự tức giận
-Ố ồ, lão đại bọn tớ chỉ nói nhớ em ấy thôi, vả lại em ấy cũng lâu lắm chưa về nữa.
-Em ấy sắp tốt nghiệp rồi sẽ nhanh về Việt Nam.
-Tớ thật không chờ được không biết em ấy đã lớn và xinh đẹp như thế nào, nếu em ấy chưa có bạn trai thì tớ xếp hàng đăng kí.-Dịch Thiên nửa đùa nửa thật
-Hồi nhỏ đã đáng yêu lớn lên chắc chắn là mĩ nhân, không có bạn trai mới là lạ.-Duẩn Hào nói
-Hai người muốn, tôi đây cũng không cho.
Thừa Tuyết cúi gằm mặt, bọn họ chỉ nói những chuyện không đâu cô chẳng biết gì, nhưng cô rất thắc mắc người mà bọn họ nói là ai??? Theo như giọng điệu của cả ba cô không khó nhận ra sự quan trọng của người đó, nhất là trong lòng Nhậm Tử Phàm.
Thừa Tuyết cảm thấy ngột ngạt, muốn ra ngoài để thoải mái một chút nên đứng lên nói: "Xin phép tôi đi vệ sinh."
Sau đó bỏ ra ngoài.
Nhậm Tử Phàm vẫn hờ hững không quan tâm tới cô, hai mĩ nữ bên cạnh không ngừng lấy lòng.
Thừa Tuyết đi vào toilet rửa tay cũng không ra ngoài vội, cô đặt hai tay chống lên bàn thạch ánh mắt sáng rực nhìn mình trong gương.
Khóe môi cô cứng ngắc ngay cả kéo lên cũng không nổi, khó khăn mà gượng cười.
"Đừng nhăn mặt như thế, vì em không biết có người tim đập sai nhịp vì nụ cười của em."
Thừa Tuyết khẽ nhắm mắt, hít một hơi vào lồng ngực khi ấy cô có thể cười tươi vui vẻ là vì có anh, bây giờ anh đi rồi, cô dù vui cũng cười không nổi.
Em không thể sống thiếu tình yêu. Anh chính là tình yêu, vì thế em không thể nào sống thiếu anh, Khiêm Lạc.
Thừa Tuyết khẽ mở mắt, chỉ cần không làm anh tức giận cô sẽ được tự do sớm hơn, mọi người xung quanh cô mới có thể có cuộc sống vui vẻ.
Nhậm Tử Phàm nói phải, ở bên cạnh anh, cô nên học cách lấy lòng anh.
Một lúc lâu Thừa Tuyết mới từ trong toilet đi ra, hành lang nhẵn bóng, không một bóng người, âm ưu mà lạnh lẽo.
Phía trước có tiếng bước chân, Thừa Tuyết ngóng nhìn phía trước thấy một nam phục vụ bưng rượu.
Thừa Tuyết thấy anh ta trước khi vào phòng bị Mặc Phong cùng Mặc Hàng kiểm tra rượu cùng người trước, khóe môi cô hơi cong lên.
Có lẽ là cảm thấy buồn cười, Nhậm Tử Phàm lại sợ kẻ thù đến tìm mạng a!??
Phục vụ được cho vào, Thừa Tuyết đi lại, dừng trước Mặ