Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2489 lượt.
ia ghế sô pha, ngồi nói chuyện phiếm với Viên Hy, hôm nay cả hai ăn mặc rất bảnh, mỗi người mỗi nét thu hút người khác.
Chỉ là Nhậm Tử Phàm đến giờ này vẫn chưa đến.
Thường thì Khởi Lạc về lúc 7h bây giờ đã về hơn 15\' rồi sao anh vẫn chưa tới.
Trong lòng Viên Hy nghĩ không biết có phải do chuyện hôm qua không?
-Dịch Thiên, anh mau gọi anh ấy đến đi, có phải không đến chào mừng em về không?-Viên Hy bộ dạng uất ức
-Không chừng cậu ta đang vui vẻ bên mĩ nhân rồi.-Dịch Thiên cười càn rỡ
-Mĩ nhân?-mày Viên Hy có chút cau lại
-Em biết anh trai em mà, tình nhân của cậu ta xếp đầy đường kìa.-Duẩn Hào nói thêm
Viên Hy đột nhiên siết tay không lẽ bây giờ anh đang bên cô gái khác ôm ấp mà không đến đây sao?
-Viên Hy, em hãy đợi anh trai em giải tỏa xì-trét xong thì cậu ta tới thôi.-Dịch Thiên được trớn nói tới
-Cái miệng của cậu tốt nhất nên may lại đi.
Từ ngoài cửa Nhậm Tử Phàm bước vào lạnh lùng liếc Dịch Thiên một cái rồi bước đến ngồi cạnh Viên Hy.
Anh cầm ly Brandy được rót sẵn ngửa cao đầu uống một hơi.
-Sao anh lại đến trễ?-Viên Hy hờn dỗi
-Anh có việc bận. Dịch Thiên, Duẩn Hào trong lúc Mặc Hàng điều tra nội gián UP thì biết được một tin rất thú vị?-Nhậm Tử Phàm hơi nhếch môi cười
-Tin gì?-cả hai đều thích thú hỏi
-Ba ngày sau Nhị thiếu sẽ sang Việt Nam.
-Yead... cuối cùng cũng có đối thủ, xem ra lần này có trò chơi vui vẻ rồi.-Dịch Thiên không lo sợ ngược lại rất hưng phấn
-Nghe nói Nhị thiếu đánh nhau rất giỏi, tôi thật muốn lãnh giáo.-Duẩn Hào tay nắm lại xoa xoa
Nhị thiếu lúc nào cũng đối đầu với Nhậm Tử Phàm, anh ta là đứng đầu băng nhóm mafia ở Las Vegas, gia tộc đứng nhất về sòng bài.
Cả hai sớm đã không thích nhau, chỉ có thể nói không trừ diệt ngươi thì ta chết, bây giờ Nhị thiếu về Việt Nam chẳng khác nào một núi có hai hổ thống trị. Cuộc ác chiến thật sắp bắt đầu.
-Này, hôm nay chào mừng em quay về nước các anh cứ nói đi đâu vậy.-Viên Hy bất bình chen vào
-Anh quên mất. Không nói việc đó nữa.
-Anh ... Dịch Thiên nói anh có nhiều mĩ nhân bên cạnh có phải không?-Viên Hy hỏi
Nhậm Tử Phàm trừng mắt nhìn Dịch Thiên lại thấy Dịch Thiên giả vờ nhìn chỗ khác ý bảo đừng nhìn tôi.
Nhậm Tử Phàm nghiêng đầu nhìn Viên Hy, anh nói: "Phải."
-Có thể bỏ hết bọn họ không? Em không muốn anh trai em trở thành kẻ đào hoa.-Viên Hy nũng nịu nói
-Được.
Anh không suy nghĩ đã đồng ý.
-Này Tử Phàm, cậu bỏ hết bọn họ nhưng nhường lại cho tớ mĩ nhân hôm đó, ok?
Dịch Thiên nói.
-Tô Thừa Tuyết?
-Phải, là mĩ nhân đó.
-Không, vì tớ sẽ không bỏ cô ta.
Nhậm Tử Phàm chắc chắn.
-Cậu hứa với Viên Hy rồi.-Dịch Thiên phản ánh
Viên Hy mặt có chút tối đi, tức giận hỏi anh: "Anh hứa rồi, sao vẫn giữ lại một người?"
-Viên Hy, ai anh cũng sẽ bỏ trừ cô gái đó.
Viên Hy mím môi không rõ là đang tức giận hay là không ép buộc anh. Mãi một lúc sau Viên Hy mới mở miệng: "Cô gái đó chắc hẳn làm anh rất hài lòng."
-Viên Hy, em là em gái anh có những chuyện em không nên xen vào.
Anh nói xong thì cầm ly rượu lên uống.
Viên Hy mặt trắng đi, hai tay nắm lại rõ ràng là phẫn nộ nhưng kìm chế lại. Sau đó Viên Hy liền hòa hoãn: "Anh, em xin lỗi... em không nên can thiệp vào chuyện riêng tư của anh."
Hai mắt cô rưng dáng vẻ vô cùng biết lỗi.
-Được rồi, chúc mừng em quay về.
Dịch Thiên thấy không ổn thì giơ ly rượu ra nòi một câu trớt quớt lúc đầu đã nói rồi vậy mà giờ lại nói nữa rõ ràng là cố ý xoa dịu không khí.
Anh cũng không bắt bẽ cầm ly rượu đưa ra.
Hai người kia cũng đưa ra cụng ly.
Kẻ xấu đột nhập.
Lúc gặp nhau, lại không nhận ra.
- - -
Một thân đồ đen ướt sũng bước trong màn đêm tăm tối lạnh lẽo, tay anh ta ôm bả vai thấm ướt của mình.
Mặc Hàng trán bịn rịn mồ hồ loạng choạng đi trong bóng đêm, anh đi điều tra nội gián trong UP trong lúc tìm đi đến cảng biển lại bị tập kích, đáng lẽ một mình có thể xử gọn không ngờ chúng lại núp sau những chiếc tàu bắn lén.
Trong lúc vô ý lại đụng trúng vết thương, Mặc Hảng mày nhăn lại gần hơn, mặt cũng đã trắng bệch.
Trong lúc đi đều bị cô gái này làm vết thương đau thêm người cũng gần như rã rời không còn sức mà ngất đi.
Cô thấy anh đột nhiên ngã đầu vào vai mình thấy anh nhắm nghiền mắt hình như là bất tỉnh.
-Này anh ơi... anh... anh ngất rồi sao? Anh...
Cô đưa tay lên đặt vào mũi anh, vẫn còn hơi thở nha.
Không còn cách nào cô đành dìu anh về nhà mình.
Lúc Mặc Hàng tỉnh lại thì đã là hai ngày sau, viên đạn ngay vai đã được lấy ra còn được băng bó lại, anh nhìn căn phòng trước mặt. Hoàn toàn xa lạ.
Đây chỉ là một gian phòng nhỏ, giường cũng là lót nệm dưới sàn đất, ngoài ra chỉ còn một chiếc tủ đồ.
-Bà bà, con về rồi, hôm nay con có mua một ít hồng cho bà này.
Từ ngoài sân vang lên tiếng nói của cô gái trẻ, Mặc Hàng gượng đứng lên đi đến bên cửa sổ nhìn ra.
Cô gái đó là người đêm đó muốn đưa anh đến nhà thuốc lại cứ đụng vào vết thương của anh làm anh ngấ