Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.

ông bằng chết, sống trong ô nhục mà tôi đã chịu. Đến khi nào tôi cảm thấy được thì thôi.
-Khởi... em yêu Lạc vì em mà Lạc chết, em yêu quý anh vì em mà suốt năm năm qua anh sống trong bóng tối đau khổ, bắt đầu từ ngày mai Khởi đã chết, chỉ còn Nhậm Tử Phàm, em sẽ xem như là Nhậm Tử Phàm hành hạ em...-Thừa Tuyết thanh âm lạc đi run rẩy nói, nước mắt cô giàn giụa, dường như khóc rất nhiều
Bởi vì cô không muốn người giày vò mình là Khởi.
-Đừng vờ mèo khóc chuột, từ ngày mai chính là chuỗi ngày đau khổ của cô.
Anh như Ma vương tuyên bố trước kết cục cho cô biết.
Cô không nói gì, bây giờ cô chỉ thấy mình thật có lỗi, là phạm phải lỗi tày trời.
Khiêm Lạc, Tùy Khởi, bác Khiêm, dì Khiêm, Thừa Tuyết xin lỗi, là ba con hại các người.
Thừa Tuyết nhắm mắt, cơ thể giống như một chiếc bóng bay bị rút cạn hết hơi. Những thứ trước mặt thật mơ hồ, thật giả khó phạn biệt.
Nhậm Tử Phàm nhìn cô, ánh mắt vẫn tuyệt nhiên lạnh lẽo, giống như lúc đầu, như một tảng băng cất giữ bên trong một lưỡi dao nhọn.
. . .
Ngày hôm sau, Thừa Tuyết thức dậy từ sớm, hôm nay là ngày cô đi làm như lời Mặc Phong nói, cho nên cô không muốn mới ngày đầu tiên lại đi trễ.
Thừa Tuyết thay đồ xong còn 15\' nữa bảy giờ, Thừa Tuyết không ăn sáng đi ra xe riêng do Nhậm Tử Phàm chuẩn bị.
Bác lái xe thân thiện với cô vô cùng, ông là bác Tân, sau này sẽ phụ trách đưa đón cô đi làm.
Bác Tân cũng không nói nhiều, cô hỏi thì bác đáp, cả quá trình đều im lặng không thôi.
Bác Tân cho xe dừng trước Khởi Lạc, Thừa Tuyết xuống xe ngẩng đầu nhìn hai chữ "Khởi Lạc" sáng bóng kia.
Thừa Tuyết quải ba lô đi vào trong, tiếp tân thấy cô quen mặt thì nhớ đến là cô gái lúc trước gây chuyện, nhìn cô có chút e dè sợ cô lại làm loạn.
Thừa Tuyết đi đến thang máy, một bảo vệ liền chạy tới chặn: "Tiểu thư, cô tìm ai?"
-Tôi đến làm việc, thẻ nhân viên của tôi đây.
Thừa Tuyết nói, lấy trong ba lô ra thẻ nhân viên của mình.
Bảo vệ nhìn tấm thẻ, sau đó có vẻ ngượng ngùng cười cười nói: "Xin lỗi."
-Không sao.
Cô đáp sau đó tiếp tục đi, bước vào thang máy nhấn vào số 30.
Bảo vệ đi đến nói với tiếp tân, ánh mắt cô tiếp tân có chút không tin sau đó liền suy viễn ra đủ thứ, bảo rằng cô là người tình của tổng giám đốc bọn họ.
Thang máy dừng ở tầng 30, Thừa Tuyết đi ra, dãy hành lang này lát gạch bóng láng, đa số phòng làm việc đều làm bằng cửa kính trong suốt có thể nhìn thấy người ngồi bên trong làm việc, cô nhìn xung quanh, qua lớp kính cô thấy đám người lúc trước ở Ôn Thị.
Thừa Tuyết đi lại, bước vào trong, cố nở nụ cười nói: "Chào mọi người."
Tất cả đều nhìn cô, ánh mắt vui mừng sau đó liên tục hỏi: "Thừa Tuyết lâu quá không thấy cậu?"
-Tớ tưởng cậu nghỉ rồi chứ?
-Phòng này không có cậu thật rất buồn.
Thừa Tuyết cười một cái nói: "Chẳng phải tớ đã quay lại sao?"
Sau đó cô đi đến chỗ lúc trước mình ngồi ở Ôn Thị.
Cách này trí này khác với Ôn thị, duy chỉ có vị trí là giữ nguyên.
Diệc Thuần đi vào phòng, thấy ai cũng hưng phấn vui mừng, thầm nghĩ bọn họ lại nghĩ đến được thưởng tiền thì chửi một tiếng phản.
-Diệc Thuần...
Diệc Thuần nghe thấy có người gọi tên mình, lại thấy rất quen thì ngảng đầu lên, sau đó kinh ngạc rồi chuyển qua mừng rỡ: "Thừa Tuyết, cuối cùng cũng gặp cậu."
La hét xong Diệc Thuần liền chạy tới ôm Thừa Tuyết.






Chỉ là em gái.
Muốn trốn nhưng bất lực.
- - -
Thừa Tuyết bị Diệc Thuần kéo ra ngoài, đứng ở thang bộ, Diệc Thuần nói: "May quá, cậu chưa chết?"
Thừa Tuyết trừng Diệc Thuần một cái: "Cái miệng của cậu..."
-Ôn Thị cũng đã rơi vào Khởi Lạc rồi còn có gì nữa, chỉ có... chuyện của Hỏa Mộc Ngân thôi.-Diệc Thuần vừa nghĩ đến Mộc Ngân thì bực bội
-Diệc Thuần... dù sao thì...
-Không nói nữa, cậu đúng là lương thiện quá mức mà. Người như cậu sớm muộn cũng bị người khác hại thôi.
-Được rồi, được rồi. Quay lại làm việc thôi.
Thừa Tuyết cười cười sau đó đẩy Diệc Thuần đi ra ngoài.
Đến giờ ăn trưa, Thừa Tuyết cùng Diệc Thuần xuống căn tin của tập đoàn ăn, đem hai phần đi đến bàn các đồng nghiệp cùng phòng ngồi xuống.
Đa số các nhân viên trong Khởi Lạc đều xuống căn tin, ai nấy đều mặc đồng nhất đồng phục do công ty quy định, chỉ có phòng của cô là đặc biệt không cần mặc đồng phục mà thôi.
Căn tia ở tập đoàn chia làm ba cái, hạ - trung - thượng, những nhân viên thường như Thừa Tuyết thì ăn ở căn tin hạ, trưởng phòng hay quản lí, thư kí thì trung, chỉ có tổng giám đốc và phó tổng ở thượng.
Nhân viên trong Khởi Lạc thật ra rất khinh thường bọn người phòng Hoa Lạc, không cần nói cũng đủ biết lí do là gì rồi.
Một toán nữ nhân viên tiếp tân đi vào, trong đó có một người hay tiếp xúc với Thừa Tuyết, cô gái bên cạnh cô ta khều khều nói to nhỏ gì đó, chốc chốc lại nhìn Thừa Tuyết.
Bọn họ đi lấy thức ăn, vô tình cô ngồi gần đó nghe hết đoạn nói chuyện của bọn họ.
-Là cô ta đúng không?
-Đúng vậy, lúc trước có đến quậy một lần đòi tìm tổng giám đốc, hồi sáng tôi