Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.

ôi nhiều lần can thiệp vụ làm ăn của họ nên ba cô muốn lấy mạng tôi coi như cảnh cáo. Vậy mà... mười một năm sau, ông ta lại giết chết ba mẹ và em trai tôi.
Nhậm Tử Phàm hai tay nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi đầy, ánh mắt hằn hộc giăng đầy tia máu, trông rất đáng sợ.
Mười một năm sau? Thời gian trùng khớp với năm gia đình Khiêm Lạc chết???
-Anh nói dối, ba tôi không phải kẻ xấu, ba tôi và ba anh là bạn thân mà.-Thừa Tuyết không tin hét lên
-Cô quên rằng tôi từng nói bạn có thể trở thành kẻ thù, kẻ thù trở thành tri kỉ hay sao? Ba cô tham nhũng, cùng băng đản xã hội đen buôn bán đồ lậu, ăn không biết bao nhiêu tiền phi pháp, năm đó ba tôi biết được nên ông ta giết người diệt khẩu.-Nhậm Tử Phàm giống như một con sói khát máu, nhìn cô ánh mắt đỏ ngầu
-Không phải... ba tôi không phải người như anh nói, ông là một cảnh sát lương thiện, vì dân mà làm, ông không làm chuyện phi pháp.-Thừa Tuyết điên loạn lắc đầu, nước mắt rơi lã chã
-Không phải cô cũng cùng ba cô hợp tác hại chết gia đình tôi hay sao? Cô còn giả vờ?
-Anh nói cái gì tôi không hiểu??? Tôi giúp ba tôi...
-Quyển sách năm đó cô đòi Khiêm Lạc đưa cho, "Thuật Ngữ tiếng Hoa" cô còn nhớ chứ?
-...
"Thuật ngữ tiếng Hoa" là quyển sách ba cô nói cần đến kêu cô nói với Khiêm Lạc đưa cho ông mượn. Quyển sách đó thì liên quan gì đến chuyện này?
-Đó không phải là quyển sách, bên trong là một hộp rỗng dùng để chứa tư liệu phạm pháp của ba cô, ba cô vì sợ nên kêu cô đến lấy, khi cô lấy được một lúc thì ba tôi phát hiện nên kêu Lạc đuổi theo, không ngờ trên đường lại bị người của UP làm xảy ra tai nạn, bọn họ còn đến nhà giết chết ba mẹ tôi. Cô chính là kẻ tiếp tay cho ba mình.
Nhậm Tử Phàm gầm lên, giống như trút hết nỗi giày xéo trong lòng, ánh mắt khát máu nhìn cô chăm chăm.
Thừa Tuyết lùi về sau về bước, hai chân đứng không vững cũng may bám vào bàn nếu không đã ngã quỵ xuống đất, ánh mắt cô vô hồn, cô đưa hai bàn tay lên, nước mắt rơi ra rớt xuống lòng bàn tay cô.
Đôi tay này đã nhuộm máu của Khiêm Lạc, chính cô hại chết anh, cô không xứng đáng với anh. Ba, vì sao ba phải gạt con? Vì sao ba phải giấu giếm con? Vì sao ba lại hại chết người nhà Khiêm Lạc?
Cô luôn tự hào về ba mình, nhưng mà hôm nay hình ảnh một cảnh sát công chính của ông sụp đổ trong lòng cô.
( Chỉ 1 đoạn này Thừa Tuyết kêu Nhậm Tử Phàm bằng anh xưng em nhé, vì cô đang nói là nói với Khởi )
-Em không biết... Khởi, em xin lỗi... em không nghĩ lại hại gia đình anh... năm đó cái chết của anh, là do ba em làm, mười một năm sau cái chết của gia đình anh, cũng do ba em gây ra. Nên anh mới tìm em, đúng không?-Thừa Tuyết đau lòng ngước ánh mắt của mình nhìn anh
-Ông ta lấy của tôi cái gì, tôi lấy lại của ông ta cái đó, lấy lại gấp trăm lần. Tôi muốn ông ta chết cũng sẽ nhìn thấy con gái mình bị tôi hành hạ đau khổ thế nào.
Thừa Tuyết nhắm mắt lại, vì đau lòng mà không thể nói gì, vì chuộc lỗi mà không hận anh, vì tất cả là do ba cô nợ anh.
Cô nhớ lúc còn nhỏ, Khởi là một người rất tốt, anh dịu dàng chu đáo chăm sóc cô và Lạc, lúc nào anh cũng cười, lúc nào cũng gọi cô là Dẻ Dẻ, anh còn vẽ cho cô ước mơ của mình, anh vẽ một người mặc cảnh phục công an và chỉ vào đó sau này anh sẽ như vậy, giống như ba mình là một công an vì dân trừ bạo.
Thực ra ấn tượng của cô về Khởi thực sự không tệ, là tốt như đối với Lạc, nếu mọi chuyện không xảy ra như vậy thì cô, Khởi và Lạc đã vui vẻ rồi.
-Anh nói... anh muốn làm cảnh sát? Vì sao hôm nay, anh lại vào con đường này?-Thừa Tuyết mở mắt, ánh mắt chứa toàn bi ai
-Không phải là do ba cô ép tôi sao?
Anh nhớ lúc Vượng Khắc Minh nói ba anh tiếp tay cho kẻ xấu, khi ấy anh đang ở trong quân ngũ lúc đó chỉ còn một giờ anh sẽ trở thành cảnh sát. Vậy mà đám cảnh sát cấp trên không cho anh tốt nghiệp, họ bảo ba anh là một cảnh sát mà giúp kẻ xấu. Khi ấy Vượng Khắc Minh có xin giúp anh nhưng bọn họ quá đáng nói ba anh nhiều hơn. Anh vì vậy mà bước vào con đường phạm pháp này.
Thừa Tuyết chậm chạp đi lại gần anh, giống như một cành cây héo khô.
Nhậm Tử Phàm hai tay nắm chặt nhìn cô, lúc nhỏ anh chính là rất yêu quý cô, cô hoạt bát giảo hoạt, cô lúc nào cũng cười, ánh mắt cô đẹp đến không thể dùng từ nào miêu tả. Cô khi ấy ngày nào cũng chạy đến nhà anh, lúc nào anh cũng kêu cô bằng cái tên Dẻ Dẻ, cô bị gọi vài lần đầu thì phản bác kịch liệt, từ từ lại chấp nhận cái tên ấy.
Anh yêu quý cô bao nhiêu thì bây giờ chính là hận bấy nhiêu.
Khi anh đã quyết định tìm cô báo thù, anh đã sớm bị thù hận che lắp, thứ tình cảm nảy nợ lúc nhỏ chỉ là hư vô.
-Xin lỗi...
Thừa Tuyết bây giờ ngay cả hận ý với anh cũng không còn, bởi vì cô biết tất cả là do ba mình gây ra, nếu ba cô không hại chết gia đình anh thì anh cũng đã không tìm đến cô báo thù.
-Anh định làm gì em tiếp theo?-Thừa Tuyết nghĩ anh sẽ đã nói ra thân phận của mình chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô
-Giày vò cô gấp trăm ngàn lần lúc đầu.
Anh tàn nhẫn nói, không lưu tình.
-Vậy thì đến khi nào anh mới hết hận ba em?
-Nhìn cô sống kh