XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.

t là con trai đã sớm nghỉ phép ba ngày nhưng không chịu về nhà. Hôm nay mới đúng lúc trở về doanh trại.
Trong lòng bà nghĩ có phải vì tránh coi mắt nên con trai mình cả ngày nghỉ phép cũng dứt khoát không chịu về nhà? Chuyện này anh đừng hòng mà tránh nhá, anh không mong vợ nhưng tôi thì mong cháu lắm rồi. Vì vậy bà trực tiếp gọi điện đến đoàn bộ luôn:
"Mấy ngày nghỉ phép con đi đâu vậy?”
Phương Chấn Đông cau mày lại:
"Trong nhà có việc?"
Bà Phương hừ một tiếng:
"Không có gì thì anh không về nhà đúng không? Có chuyện! Đại sự! Tôi muốn cháu!”
Phương Chấn Đông buông bản kế hoạch trong tay, chuyển ống nghe sang tai khác:
"Nếu mẹ nhớ Tiểu Phong thì bảo Phương Nam đưa đến.”
Bà Phương lại hừ một tiếng:
"Tôi muốn cháu nội trai, không phải cháu ngoại trai. Anh nói cho mẹ luôn đi, khi nào về? Con gái của bác Hạ mới từ nước ngoài về, mẹ thấy…..”
Bà Phương chưa nói xong, liền bị Phương Chấn Đông cắt đứt:
"Chuyện như vậy không cần mẹ phải quan tâm, chuyện riêng của con con sẽ sớm giải quyết, con bận, con cúp máy trước.”
Rầm một tiếng rồi sau đó là tiếng tút tút, bà Phương sửng sốt quay lại nhìn Phương Nam đang ngồi ở sofa hỏi:
"Anh con bảo chuyện riêng sẽ nhanh chóng giải quyết là ý gì?”
Phương Nam rất không ngờ nhíu mày:
"Điều này còn chưa rõ sao? Chính là anh đã có mục tiêu của mình rồi, thật là tin lớn. Anh trai con như cây vạn tuế vạn năm cuối cùng cũng có ngày nở hoa. Mà điều làm con hiếu kỳ nhất là không biết người làm anh vừa mắt trông như thế nào?”
Bà Phương liếc cô một cái có chút lo lắng:
"Sợ là đứa con gái không tử tế…..”
Trà trong miệng Phương Nam suýt nữa thì phun ra, cô đi tới ôm lấy vai mẹ cười và nói:
"Thôi đi mẹ ạ, anh con chính khí lẫm liệt như vậy thì bang môn tà đạo nào dám đến. Phụ nữ không đứng đắn nhìn thấy anh con chỉ sợ chạy còn không kịp ấy chứ. Mẹ chớ lo những chuyện linh tinh, ban đầu Chu Á Thanh làm chị dâu con con đã không đồng ý rồi. Rõ ràng không phải là người anh thích, mẹ cần gì phải vội kiếm người để gả tống cho anh để mang tội khiến vợ chồng người ta bất hòa?”
Bà Phương thở dài, lặng lẽ nắm tay con gái:
"Nói đến Á Thanh mẹ cũng thắc mắc không hiểu lúc kết hôn nó hạnh phúc như vậy. Ai ngờ chưa đến một năm đã chia tay. Hôm trước nó đến chúc tết mẹ còn nghe nó nói gần nói xa hỏi thăm anh con.”
Phương Nam hừ một tiếng nói:
"Mẹ, con đã nói rồi mà. Mẹ đừng nghĩ đến chuyện cô ta quay lại với anh trai con. Ly hôn cũng là cô ta nói trước, cố làm ra vẻ kiểu cách, từ nhỏ con đã thấy phiền rồi.”
"Phải, phải!"
Bà Phương liếc cô một cái:
"Mẹ nói một câu mà cô đã nói đến mười câu chặn họng rồi, mặc kệ anh cô đấy! Cô cố mà hỏi thăm xem người anh cô nhìn trúng là như thế nào. Mẹ nghĩ mãi không ra, anh cô cả ngày sống trong doanh trại, chẳng lẽ là cô văn công hay là nhà báo nào…..”
Dĩ nhiên Phương Chấn Đông không biết mình chỉ bâng quơ một câu mà khiến mẹ và em gái mình có thể suy đoán rắc rối như vậy. Lúc anh rảnh rỗi sẽ tự dưng nhớ đến Hàn Dẫn Tố.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, da thịt non mềm, dưới bàn tay vuốt ve có thể cảm nhận được sâu sắc đến giờ. Ở đây anh hận không thể lập tức nhìn thấy cô ngay, mà anh xa cô chưa đến tám tiếng.
Ánh mắt anh nhìn lên đồng hồ trên tường rồi đứng lên đi đến bên cửa sổ. Cây mai ở cạnh cây tùng bách đã nở vài bông. Mặc dù không có tuyết rơi nhưng ở dưới ánh mặt trời ngày đông vẫn toát lên vẻ thanh cao xinh đẹp, thật giống như cô gái nhỏ trong lòng anh.
Không biết giờ cô đang làm gì, có chịu bôi thuốc ở chân không? Hình như đã tìm được cớ danh chính ngôn thuận, anh liền cầm lấy điện thoại gọi, chuông reo bốn lần mới có người nhận:
Sắc mặt Phương Chấn Đông có chút trầm xuống:
"Đang ở đâu. . . . ."






Hàn Dẫn Tố vốn tính toán là chuẩn bị vẽ nhiều hơn hai bức tranh nữa mới gửi ở phòng tranh của Đường Tử Mộ nhờ bán hộ. Nhưng ca phẫu thuật của bà ngoại quả thật là không thể hoãn được nữa. Cậu không có lỗi nhưng kinh tế cũng không tốt lắm, cậu mợ hai người đều là công nhân bình thường mà em họ vẫn còn đang đi học đại học trong khi đó còn phải chăm sóc cho bà ngoại nhiều năm nữa.
Bà ngoại sáu năm trước đã làm phẫu thuật nối mạch cho tim, ban đầu đã nói chỉ có thể bảo vệ năm năm, bất luận thế nào năm nay cũng phải làm phẫu thuật. Chi phí phẫu thuật đến sáu bảy vạn, bà ngoại lại không có bảo hiểm y tế, cậu đã gánh hết sức rồi mới bất đắc dĩ mở miệng nói với Hàn Dẫn Tố.
Hai năm qua Hàn Dẫn Tố cũng không để ra được nhiều tiền. Nộp một năm tiền phòng còn dư lại cũng chỉ hơn ba vạn, toàn bộ đưa hết cho cậu thì vẫn còn thiếu một nửa. Vì thế cô đành cầm tranh của mình tìm đến Đường Tử Mộ.
Theo địa chỉ trên danh thiếp cô tìm đến nơi này, Hàn Dẫn Tố có chút chần chừ. Mặc dù biết Đường Tử Mộ đã vô cùng nổi danh nhưng không ngờ phòng tranh cả anh lại lớn như vậy khiến người ta không thể tin được. Nhìn những bức tranh trưng bày ở đây thì những bức cô vẽ xem là gì? Dù sao cô cũng không phải là người nổi tiếng.
Nhưn