Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
hì hai người cũng chỉ là người xa lạ. Chu Á Thanh dám chắc anh cũng sẽ không bao giờ biết vợ mình chính là cô bé hai mươi mấy năm trước anh đã đưa hoa cho.
Sau lại Chu Á Thanh mới biết, cái loại hoa ở bờ sông kia chính là cây xương bồ. Hoa đó có nghĩa là: “Tôi tin bạn.”
Trong điện thoại truyền đến giọng Phương Chấn Đông vô cùng mạnh mẽ và dứt khoát khiến trong lòng Chu Á Thanh than thở: Kết hôn cũng là cô, ly hôn cũng là cô, còn có thể nói gì được nữa.
Thật ra thì chính cô cũng không hiểu lắm, kết hôn là mộng giấu sâu trong lòng hơn hai mươi năm, giấc một đã trở thành sự thật nhưng lại có chênh lệch vô cùng lớn. Chu Á Thanh không thể thích ứng nổi. Anh có thể tỉnh táo hờ hững cùng cô làm chuyện vợ chồng, giống như một nghi thức không hề có chút kích tình. Anh có thể sau tân hôn hai ngày bỏ cô ở lại để về nơi đóng quân vì Quân Khu đang có đợt diễn tập lớn. Bởi vì anh là một quân nhân, mà nói thật Chu Á Thanh cũng không thể hiểu, cô cũng cố để làm một quân tẩu nhưng anh không cho cô cơ hội.
Anh không bao giờ nói chuyện của anh với cô, chung đụng giữa hai người hoàn toàn không phải là vợ chồng. Hôn nhân như vậy khiến Chu Á Thanh thất vọng cực độ. Ngoài thất vọng thì kiêu ngạo tự đáy lòng bắt đầu trỗi dậy. Cô xúc động mà nói lời muốn ly hôn, thật ra thì cô chỉ lấy cớ giận dỗi một chút hoặc là uy hiếp người đàn ông kia, nhắc nhở anh rằng mình chính là vợ của anh. Không phải là người phụ nữ có cũng được, không có cũng không sao.
Mà Phương Chấn Đông không chút do dự gật đầu. Giấy chứng nhận ly hôn cầm trong tay Chu Á Thanh mới biết mình đã làm khéo thành vụng rồi. Mặc dù có hối hận thì cũng không thể trở lại được. Cô luôn muốn biết hiện giờ anh thế nào, luôn luôn nhớ đến anh.
Chu Á Thanh âm thầm thở dài mở miệng:
Phương Chấn Đông cứ như vậy nhìn cô gái nhỏ trên giường, ánh mắt cô từ nhẹ nhàng chuyển sang lạnh băng, cả người cô cuộn trong chăn, đầu cúi xuống không biết đang suy nghĩ điều gì nhưng toàn thân cô tràn ngập sự cự tuyệt:
"Thật xin lỗi, tôi muốn ngủ."
Giọng nói như muỗi kêu truyền đến nhưng vào tai anh cực kỳ rõ ràng. Mặc dù anh là quân nhân xuất sắc nhưng chuyện liên quan đến phụ nữ anh lại chẳng biết điều gì. Mà người chuyên huấn luyện quân nhân như anh những chuyện rắc rối của phụ nữ anh làm sao hiểu nổi.
Chính vì như vậy thái độ của Hàn Dẫn Tố khiến anh vô cùng không hài lòng. Anh thích cô ở bên cạnh anh không có chút khoảng cách nào, cứ nằm trong ngực anh, cứ ngượng ngùng mềm mại như vậy.
Anh vô thức đưa tay muốn chạm vào cô, cô không ngẩng đầu nhưng như có mắt ở sau gáy nhanh chóng tránh xa ra, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh.
Ánh mắt làm cho anh vừa vươn tay ra trong nháy mắt khựng lại, ánh mắt mềm yếu nhưng đầy vẻ cứng rắn và cự tuyệt như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.
Anh thu tay về, xoay người đi ra ngoài. Lúc cô muốn thở phào một hơi thì anh lại trở lại với túi thuốc trên tay.
Hàn Dẫn Tố sửng sốt:
"Để tôi tự làm!”
Phương Chấn Đông đứng vậy bàn tay quyết không cho cô cự tuyệt thò vào trong chăn lôi chân bị thương của cô ra rồi bôi thuốc.
Hàn Dẫn Tố cảm thấy thật bất đắc dĩ, rốt cuộc người đàn ông này muốn thế nào đây? Cô thật không hiểu, cảm thấy mình nên nói rõ ràng với anh:
"Phương Chấn Đông, anh giúp tôi rất nhiều, tôi vô cùng cảm kích nhưng…..”
Hàn Dẫn Tố dừng một chút rồi tiếp tục:
"Tôi không phải là người phụ nữ tùy tiện.”
Anh dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn lên, thật lâu sau mới mở miệng:
"Hàn Dẫn Tố, tôi là quân nhân. . . . . ."
Nhìn thân ảnh cao ngất của Phương Chấn Đông biến mất sau cánh cửa mà cô thật lâu vẫn chưa định thần lại được. Anh có ý gì vậy? Cô không hiểu, mình và anh ta như ông nói gà bà nói vịt chẳng thể khai thông được. Ý cô nói là vậy nhưng vào tai anh như đá chìm xuống biển. Cô không hiểu có phải là anh không hiểu ý cô mà đáp lại bằng lời luôn không thể nào giải thích được.
Anh ta là quân nhân với việc cô không phải là người tùy tiện có gì liên quan tới nhau?
Mặc kệ thế nào thì Hàn Dẫn Tố đã quyết định sẽ xác định khoảng cách với Phương Chấn Đông. Điều đáng mừng là cô bị thương không nặng nên hai ngày sau vết sưng đã xẹp xuống, mặc dù có chút đau nhưng đi bộ thì không thành vấn đề.
Mà ngày nghỉ phép của Phương Chấn Đông cũng hết, cô thở phào một hơi, trong lòng có chút mông lung không gọi tên nhưng cô cố lắc đầu cho nó biến đi.
Tâm tình Phương Chấn Đông lại vô cùng buồn bực trở về đoàn bộ, mặt đen như đít nồi. Kể từ đêm đó đột nhiên tiến triển xong, anh vốn cho rằng hai người sẽ không có bất đồng nào nữa nhưng ngay hôm sau lại không như vậy. Còn hơn cả lúc trước, cô gái nhỏ vừa xa cách vừa khách khí, không kiêu ngạo và cũng không tự ti mà đối xử với anh làm anh không biết anh đã mắc lỗi gì. Nhưng anh biết cô gái nhỏ đang cố ý xa lánh anh.
Nhưng người chưa từng bao giờ biết biểu đạt thiện ý như anh căn bản sẽ không biết mình mắc lỗi ở đâu. Mà cảm giác của anh cực kỳ khó chịu, cô gái nhỏ kia cứ nhàn nhạt khách sáo với anh như vậy k