Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
Trưởng của bọn họ mà thôi.
Trừ chỉ huy tác chiến thì còn thông thạo mười môn toàn năng, hơn nữa Vương Đại Bưu là người từng bị dạy dỗ vô cùng thê thảm. Lại hơn nữa hai người chỉ cần nhìn mắt cũng biết thủ trưởng của bọn họ đang muốn xả giận. Nhìn cái mặt đen như đít nồi như muốn liều mạng, rõ ràng đang vô cùng bức bối.
Hai người bọn họ đã vô tình đụng trúng họng súng rồi, nhưng giờ phút này có kinh sợ mà nhận ra thì Đoàn Trưởng cũng nhất định không chịu tha cho hai người. Không bằng dứt khoát mà tiến lên, có thể khiến Đoàn Trưởng hả giận dù sao cũng chỉ là vài quả đấm đá, ta đây da dày thịt béo sợ gì.
Tia sét xoẹt qua, hai người suy nghĩ thấu đáo rồi đứng nghiêm ngay ngắn hô:
"Rõ! Thưa Đoàn Trưởng."
Cùng kẻ thù thì tất nhiên phải đoàn kết làm lính lại càng phải phân rõ địch ta và cũng quên mất đó là Đoàn trưởng vài ba người nghĩ kế giúp Đại đội trưởng của mình:
"Đại đội trưởng, gạt chân, ôm chân rồi vật ngã đi!”
Vương Đại Bưu bị Phương Chấn Đông đạp cho một phát lảo đảo hai bước ngã chỏng vó lại nghe lính của mình đang than thở trong lòng vô cùng tức. Vội bật dậy thét lên:
"Mẹ kếp, chúng mày bày cho ông nội cái kế thúi gì vậy? Có giỏi thì tay không bắt giặc đừng có mà đứng đó mà bày đặt, ai không phục thì tý nữa đấu tay đôi với tao.”
Đám lính im bặt, Vương Đại Bưu có chút khí thế hừ lạnh hai tiếng. Lại nhìn qua bên kia thấy Triệu Dũng bị Đoàn Trưởng dùng một chiêu tóm chân quăng xuống khiến hắn nằm nhếch nhác trên mặt đất. Vương Đại Bưu không khỏi cười hắc hắc, nói thầm trong lòng: “Phải rồi! Không ai được lợi hết.”
Phương Chấn Đông vỗ vỗ tay mở miệng:
"Ai nói tay không bắt giặc không được thì nghĩ lại. Chỉ cần đúng cách là có thể chiến thắng. Vương Đại Bưu, lời của cậu không đúng.”
"Dạ, Vương Đại Bưu cảm ơn Đoàn Trưởng đã chỉ dạy"
"Ha ha!"
Lão Phùng nhặt áo khoác của Phương Chấn Đông trên mặt đất rồi đi đến đưa cho Phương Chấn Đông:
"Tôi đang thắc mắc là sao không thấy cậu ở đâu hóa ra là chạy đến sân huấn luyện.”
Phương Chấn Đông phủi phủi bụi trên áo sơ mi, tên Vương Đại Bưu này ra tay thật ác, có chút đau. Anh cầm lấy áo khoác mặc lên người, cài nút áo, cảm thấy buồn bực trong lòng tiêu ta đi không ít. Xoay người ra lệnh cho Vương Đại Bưu và Triệu Dũng:
"Hai người các cậu còn muốn thì cứ đến chỗ tôi, tôi sẽ theo đến cùng.”
Vương Đại Bưu cùng Triệu Dũng vội vàng đứng nghiêm ngay ngắn, một tiếng cũng không dám ho he, bao nhiêu phách lối thường ngày đã sớm bay hết, giờ ngoan ngoãn như hai con mèo.
Lão Phùng không khỏi bật cười, thật là đúng câu nói “ngựa roi voi búa”, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Hai người vào đoàn bộ, lão Phùng mới cười nói:
"Thế nào, tôi nghe nói cậu còn nghỉ phép cơ mà, không phải cô vợ nhỏ của cậu đang bị trẹo chân sao? Nhanh khỏi vậy sao?”
"Cô vợ nhỏ…."
Mấy chữ này lọt vào lỗ tai Phương Chấn Đông, trong lòng còn chút không thoải mái do Hàn Dẫn Tố gây ra trong nháy mắt đã tan thành mây khói. Không phải là cô vợ nhỏ sao? Đằng nào cũng là cô vợ nhỏ tương lai của anh, tiểu nha đầu có chút bướng bỉnh chưa nghe lời anh.
Lão Phùng hiểu rất rõ Phương Chấn Đông, vừa nhìn thấy bộ dạng này của anh cũng đã biết là đang có vấn đề. Suy nghĩ một lát vẫn cảm thấy nên lấy cương vị là người từng trải khuyên bảo anh:
"Chấn Đông à! Không phải là tôi đang trách cậu nhưng tính khí của cậu nên sửa đổi một chút. Đối với lính của chúng ta thì cứng rắn một chút thì là tốt, đều là nam tử hán năm thước cao, có tức giận thì mắng đôi câu là chuyện thường không sao hết. Nhưng mà với phụ nữ thì không được như vậy, cậu phải nói nhẹ nhàng dễ nghe, cứng rắn không làm thành đại sự được đâu.”
Nói xong rồi gần gũi hỏi thăm:
"Trách? Giận dỗi rồi hả ?"
Phương Chấn Đông nghiêm túc suy nghĩ một chút cũng không phải. Chính là do nha đầu kia đang cố tình xa lánh anh, khách sáo đến mức khiến người ta phát giận. Rõ ràng đêm hôm đó hai người còn rất tốt.
Ngẩng đầu nhìn lão Phùng, cái mặt hóng chuyện đang cười híp mắt nhìn anh khiến anh không khỏi cau mày:
“Kế hoạch huấn luyện tháng sau thế nào rồi?”
Được rồi, lời kia vừa thốt ra thì Lão Phùng cũng hiểu hôm nay không hỏi thăm được gì rồi. Trong lòng lão tự nhủ: “Tôi không tin lòng cậu không có quỷ, sớm muộn gì tôi cũng biết được nhưng trước mắt phải khéo léo với cục sắt này đã”. Nghĩ xong lão lấy bản kế hoạch huấn luyện tháng sau đưa cho anh.
Điện thoại trên bàn vang lên, lão Phùng thuận tay nhận. Nghe giọng trong điện thoại lập tức liền nở một nụ cười:
"A! Dạ chào dì, chúc mừng năm mới. Chấn Đông đang ở đây, dì chờ một chút.”
Nói xong đưa luôn cho Phương Chấn Đông, anh một tay mở bản kế hoạch huấn luyện, một tay nắm lấy ống nghe:
"Mẹ, có chuyện gì?"
"Chuyện gì?"
Bà Phương tức không chịu được, ban đầu trông cậy vào dịp năm mới con trai sẽ về nhà sẽ sắp xếp mấy cô gái xem mắt nhưng lại phải đi cứu trợ nên không có cách nào khác. Mà cứu trợ xong rồi thì nên nghỉ phép đi chứ! Nhưng bà trái chờ phải mong mà vẫn không thấy bóng dáng đâu. Hôm nay hỏi Lão Phương nhà bà mới biế