Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
ều. Còn chưa kịp lên lầu thì nhận được điện thoại của mợ cô gọi đến khiến Hàn Dẫn Tố nhất thời tâm thần loạn lên. Trong điện thoại mợ nói rằng bà ngoại cô đang gặp nguy hiểm, bác sĩ nói nhất định phải lập tức phẫu thuật. Nếu trì hoãn chỉ sợ sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
Hàn Dẫn Tố bằng tốc độ nhanh nhất xông lên lầu cầm giấy tờ và ví tiền ngay cả hành lý cũng không kịp thu dọn chạy thẳng đến sân bay. Trên đường đi gọi điện cho lãnh đạo nhà trường xin nghỉ rồi mua một vé máy bay gần nhất.
Lúc cô đến bệnh viện thì trời đã về khuya, may mắn đã làm phẫu thuật kịp thời, bà ngoại đang ở trong phòng ICU đã không còn có gì đáng ngại nữa. Cô nhìn qua cửa kính thấy bà ngoại dường như đang ngủ thiếp đi, rất yên bình, lúc này tim cô mới trở lại bình thường. Mợ kéo kéo tay cô:
“Cậu con không cho mợ gọi điện cho con sợ làm trễ nải công việc của con. Nhưng lúc nãy mợ thật sự nghĩ…..”
Mợ vừa nói vừa nghẹn ngào, mợ là người phụ nữ bình thường lại lương thiện và chất phác. Hàn Dẫn Tố mở ví tiền ra rút một nửa tiền nhét vào tay mợ:
"Bình thường con công việc bận rộn lại ở xa không thể thường xuyên về được. Số tiền này mợ cứ cầm trước chờ bà ngoại xuất viện mua cho bà ít đồ tẩm bổ.”
"Như vậy làm sao được. Đã xin con tiền phí phẫu thuật, cậu mợ đã thấy vô cùng có lỗi rồi.”
Mợ vội vàng từ chối, cuối cùng không chối nổi đành cầm lại rồi bảo về nhà nấu cơm mang đến cho cô, đã trễ thế này thì phòng ăn bệnh viện cũng đã đóng cửa rồi.
Ngoài hành lang bệnh viện là khu dành cho thân nhân, cậu đem giường đơn đặt ở chỗ này, Hàn Dẫn Tố cứ ngồi ở trên giường ngẩn ngơ nhìn cửa sổ. Ngày xưa mẹ cũng vậy, cũng ra đi lặng lẽ vào đêm khuya, cô sợ bà ngoại cũng vậy. Cô ôm chặt vòng tay chợt cảm thấy có chút lạnh. Bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên trong không gian yên tĩnh vô cùng chói tai, cô vội vàng đứng lên đi tới cầu thang cạnh đó nghe điện thoại:
“Mấy giờ rồi, vẫn chưa về nhà?"
Trong điện thoại truyền đến giọng Phương Chấn Đông có mấy phần tức giận và nóng nảy. Giữa đêm khuya như vậy khiến cho lòng cô dâng lên một luồng ấm áp khó tả, xua tan đi mọi lo lắng như đó chính là năng lực đặc thù của người đàn ông này vậy.
"Phương Chấn Đông, tôi đang ở Hồ Châu, bà ngoại tôi vừa mới làm phẫu thuật tim xong.”
Không biết vì sao nữa mà lời như vậy cô có thể nói vô cùng trôi chảy không chần chừ chút nào. Trong khoảng ngắn ngủi yên lặng lại nghe thấy giọng nói Phương Chấn Đông:
“Bệnh viện gì ở Hồ Châu?”
Hàn Dẫn Tố cầm điện thoại di động khẽ cúi đầu:
"Trung tâm y tế"
Mợ xách theo cặp lồng cơm trở lại thì thấy Hàn Dẫn Tố như vậy không khỏi thở dài. Bà kéo cô đến dãy ghế ngoài hành lang , mới vừa rồi y tá đi ngang đã nói qua tình hình. Mới ban đầu bà cũng luống cuống, dù sao thì bà và cậu của Dẫn Tố đều không ở bên canh, nếu như lúc đó mẹ đi thì làm sao mà chịu nổi. Biết cấp cứu thành công bà mới yên tâm.
Mà đứa nhỏ Dẫn Tố này thật là khiến người ta thương, bà biết mẹ chồng quan trọng như thế nào với Dẫn Tố. Nếu như mẹ chồng có gì bất trắc chắc người đau khổ nhất là đứa nhỏ này. Bà mở hộp giữ nhiệt ra, lấy thức ăn ra rồi đem đũa nhét vào tay Hàn Dẫn Tố:
"Con cả đêm chạy tới đây chắc chưa ăn gì, nếu tiếp tục như vậy thì người có bằng sắt cũng không chịu nổi. Bà ngoại con chỉ sau vài ngày nữa sẽ tỉnh. Nếu nhìn thấy cháu ngoại bảo bối gầy như thế này cũng sẽ đau lòng chết.”
Hàn Dẫn Tố cũng biết giờ mình tuyệt đối không thể gục ngã, bệnh bà ngoại còn trông cậy vào cô nữa. Cô gắng nuốt vào miếng dù không muốn ăn rồi cô khuyên mợ về nhà nghỉ ngơi, dù sao cậu mợ bao nhiêu ngày đêm trông bà rồi, giờ nên đến lượt cô để cho họ nghỉ ngơi một chút.”
Mợ cũng không còn từ chối, dù sao thì tuổi cũng không còn trẻ, mỗi ngày đêm như vậy thì thật sự cũng không chịu nổi. Huống chi ngày mai bà còn phải đi làm. Bà cẩn thận dặn dò Hàn Dẫn Tố mấy câu rồi về.
Hàn Dẫn Tố mới nhớ tới điện thoại di động của mình liền đi tới cầu thang thấy điện thoại di động còn nằm trên mặt đất. Cô ngồi xổm xuống nhặt lên đem pin lắp vào rồi nhất nút nguồn nhưng màn hình ngay cả chút lóe sáng cũng không khiến cô không khỏi thở dài.
Cầm điện thoại di động về đến khu vực chờ, cả người cô giống như bị rút cả linh hồn, không nhúc nhích, giống như một pho tượng.
Phương Chấn Đông đi vào trong phòng chờ dành cho thân nhân của khoa tim, liếc mắt nhìn một cái là thấy Hàn Dẫn Tố. Ánh đèn sáng trưng trên trần nhà rọi xuống bao lấy thân ảnh đang ngồi của cô. Cô ngồi bó gối, đầu cúi sâu xuống hai đùi khiến không thể nhìn rõ được khuôn mặt nhỏ nhắn. Có lẽ trên người cô toát ra một thứ… cái thứ gọi là tuyệt vọng không ai giúp lại giống như kim châm châm thẳng vào trong lòng Phương Chấn Đông.
Phương Chấn Đông đi ủng quân trang nên giữa không gian yên tĩnh của bệnh viện phát ra âm thanh rất rõ ràng và cũng khiến Hàn Dẫn Tố giật mình. Cô ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Phương Chấn Đông cách đó không xa. Anh vẫn yên lặng đứng đó, khuôn mặt vẫn như tượng tạc không có chút biểu cảm