Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1831 lượt.

không nói trước với tôi một tiếng, làm lớn như thế này tôi làm sao mà trả nợ ân tình cho nổi?”
Phương Chấn Đông cau mày nhìn cô:
"Chú Chu không phải là người ngoài, không cần phải trả ơn.”
Hàn Hàn Dẫn Tố nhịn được lủng bủng trong miệng: “Không phải là người ngoài của anh nhưng là người ngoài với tôi.”
Hình như đọc được ý nghĩ của cô Phương Chấn Đông tóm lấy cằm nhỏ của cô nâng lên:
"Nếu không phải là người ngoài với tôi thì cũng có nghĩa không phải là người ngoài với cô, hiểu chưa?”
Hai người đứng ở cuối hành lang bên cạnh cửa sổ, đã là sáng sớm rồi, ánh nắng ban mai chiếu của cửa kính chiếu lên má anh có chút ánh vàng xinh đẹp. Người đàn ông này không có một chút lời ngon tiếng ngọt, thậm chí lời của anh rất không xuôi tai, trực tiếp nói thẳng nhưng giờ phút này đây ánh mắt nghiêm túc và cương quyết lại khiến Hàn Dẫn Tố không khỏi có cảm giác động lòng.






Lúc cậu và mợ đến thì Phương Chấn Đông đã đi rồi, vốn là Phương Chấn Đông sẽ không nghỉ phép nhưng vì không thể cưỡng lại nỗi lo lắng trong lòng nên mới ra ngoài tìm Hàn Dẫn Tố, ngày mai còn có cuộc họp quân sự quan trọng cần anh phải có mặt. Chú Chu nói bà ngoại cô không còn gặp nguy hiểm nữa nên anh sắp xếp xong xuôi rồi trở về quân khu.
Nói thật sau khi tiễn Phương Chấn Đông đi Hàn Dẫn Tố mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu không cô cũng không biết giới thiệu với cậu mợ như thế nào nữa.
Hình như mọi phụ nữ đều yếu ớt, ngày hôm qua Phương Chấn Đông như một đấng cứu thế đến làm cô bất giác dựa vào anh, tin cậy anh. Hiện tại muốn phủi sạch quan hệ có vẻ như có chút dối trá. Hơn nữa cô không cho rằng người đàn ông kia sẽ để vậy.
Nghĩ đến đây cô không khỏi nhăn nhăn đôi mày thanh tú một cái rồi lắc đầu. Hiện tại qua ngày nào biết ngày đó, có chuyện gì thì sau này hãy nói.
"Dẫn Tố, mợ nghe y tá trưởng nói tối hôm qua có một quân nhân rất đẹp trai và khí phách tới, là gì của con vậy”
Hàn Dẫn Tố cúi đầu:
"Hai ngày nữa rồi hãy nói!"
Cô thật sự không hề muốn gặp cha mình. Chuyện Trịnh Vĩ và Hàn Dĩnh và thái độ của cha đã khiến lòng cô rét lạnh. Những lời nói dù nói ra hay trong ý đều bênh vực Hàn Dĩnh dù cho cô ta có làm ra chuyện vô sỉ đến như vậy. Nhưng cha vẫn không muốn cô trách Hàn Dĩnh, còn nói cô ta không phải cô ý, thật là chuyện nực cười nhất trong thiên hạ.
Người cha ôn hòa hiền lành trong trí nhớ của cô đã biến mất, hôm nay không còn liên quan. Mà dù có liên quan cũng chỉ là chút máu mủ như ao nước lã mà thôi.
Không đợi Hàn Dẫn Tố quyết định có về nhà hay không, cha cô đã gọi điện tới. Điện thoại cô bị rơi hỏng, trước khi đi Phương Chấn Đông đã đem điện thoại của anh nhét vào tay cô và lấy cái điện thoại đã văng một nơi một miếng của cô đi, căn bản là cưỡng bách người ta phải dùng.
Người đàn ông này luôn đem quan tâm săn sóc ẩn sâu trong sự cường ngạnh, bây giờ Hàn Dẫn Tố đã dần hiểu một chút, không thấy ghét mà ngược lại lại có một cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng. Thật là biến chuyển kỳ quái.
Hàn Dẫn Tố cầm điện thoại di động nói:
“Cha, có chuyện gì vậy?"
Trong lòng Hàn Dẫn Tố rõ ràng, nếu như không có chuyện cha sẽ tuyệt đối không bao giờ tìm cô nhưng cô vẫn còn có một chút hy vọng nhỏ bé nào đó.
Hàn Thanh Sơn quét sang vợ đang ngồi bên cạnh, có chút lắp bắp không mở nổi miệng. Triệu Hồng trợn mắt một cái, trầm giọng thúc giục:
"Nói nhanh lên một chút!"
Giọng nói của bà ta không lớn nhưng bên kia Hàn Dẫn Tố đã nghe tất cả, mặt cô trầm xuống lạnh đạm nói:
"Nếu như không chuyện gì con cúp máy đây, không phải tiền điện thoại di động rất đắt sao?”
Hàn Thanh Sơn bất đắc dĩ vội vàng mở miệng:
"Tiểu Tố con khoan đã cúp máy, à….Cha muốn hỏi con một chút, trong tay con còn tiền nữa không? Em gái con tháng sau sẽ kết hôn…..”
Lúc này Hàn Dẫn Tố không thể áp chế nổi lửa giận của mình, cô có nằm mơ cũng không nghĩ đến cha cô có thể dám mở miệng nói điều này. Mặc dù giọng nói có chút bất đắc dĩ chần chừ nhưng nó như lưỡi dao lạnh băng đâm vào lòng cô khiến lòng cô lạnh một mảnh.
Giận đến mức tận cùng lại có thể bình tĩnh được, cô cắt đứt luôn lời cha:
"Cha, bà ngoại con phải nằm viện và phẫu thuật, cha có biết hay không?”
Hàn Thanh Sơn nhất thời sững sờ:
"Hả? Cái gì? Sao đột nhiên lại nhập viện? Trước đó còn rất tốt mà.”
Hàn Dẫn Tố không nhịn cười lạnh ở trong lòng, cũng không muốn nói nhảm nữa nói thẳng luôn:
"Lúc con ly hôn với Trịnh Vĩ thì chẳng có gì, một phân tiền cũng không muốn. Điều này chắc cha phải rõ ràng hơn ai hết. Mặc dù có chút tiền dư nhưng số tiền bà ngoại nằm viện và phẫu thuật đến sáu bảy vạn. Một nửa là con vay của bạn bè cho nên thật vô cùng xin lỗi.” "
Lời nói của Hàn Dẫn Tố lạnh lùng khách sáo như âm thanh cúp điện thoại, mà tay cô không ngừng phát run. Hàn Thanh Sơn nắm chặt điện thoại có chút xấu hổ mà xám xịt. Triệu Hồng ngồi bên cạnh đẩy một cái:
“Thế nào? Nha đầu kia không cho mượn?”
Hàn Thanh Sơn để điện thoại xuống nhìn bà ta một cái:
“Bà ngoại nó nhập viện rồi, mà nó vừa